- Lăng Hàn!
Rất nhiều Sinh Hoa Cảnh đều gào thét đến, thiếu niên này quá trẻ, để bọn họ rất khó có cảm giác kính nể với một vị Đan sư Thiên Cấp.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, nhưng chỉ làm như không nghe thấy.
Thạch linh rất phiền muộn, cái trụ đá này thật rất khó ăn, nó liên tiếp nhìn Lăng Hàn, hi vọng được chủ nhân ân chuẩn, không gặm những tảng đá này nữa.
- Được, ngươi muốn gặp Nhạc Hồng Thường, liền để ngươi gặp!
Ngạo Phong mở miệng nói, hắn là đời sau của Linh Anh Cảnh, tự nhiên có quyền nói chuyện hơn Sinh Hoa Cảnh bình thường, vung tay lên, lập tức có người rời đi.
Lăng Hàn hơi nhướng mày, Ngạo Phong không phải quá phẫn nộ, nơi sâu xa trong con ngươi thậm chí mang theo vẻ cười ngạo nghễ, chẳng lẽ nói, bọn họ đã đoán ra quan hệ của mình và Nhạc Hồng Thường?
Đây cũng không phải là không thể, dù sao một vị Đan sư Thiên Cấp vô duyên vô cớ yêu cầu một người xưa nay chưa từng gặp, cái này không đáng suy nghĩ sao? Lại nghĩ tuổi tác của hai người, hơn nữa Đông Nguyệt Tông mới vừa chiêu thu một nhóm đệ tử Vũ Quốc, chẳng lẽ còn không dò ra một ít tư liệu của Lăng Hàn sao?
Hiện tại làm bộ làm tịch, chỉ là vì thăm dò hắn?
Lăng Hàn cười gằn, hắn chạy tới tự nhiên không phải nhất thời xung đột, mà đồng dạng có đòn sát thủ!
Không lâu lắm, chỉ thấy hai tên Thần Thai Cảnh áp một cô gái đi tới, cô gái kia chỉ bốn mươi tuổi, trên mặt có vẻ u buồn, nhưng không che đậy nét mỹ lệ, nhìn kỹ, dáng dấp của nàng và Lăng Hàn còn giống nhau đến mấy phần.
Đây nhất định là Nhạc Hồng Thường!
Lăng Hàn cũng không cần hỏi, có loại liên hệ đến từ huyết mạch, để hắn xác định, đây chính là mẫu thân của hắn.
- Lăng đại sư, hiện tại người đã mang đến, có lời gì muốn nói không?
Ngạo Phong từ tốn nói, có vẻnhư tất cả đều nằm trong lòng bàn tay.
Lăng Hàn đứng chắp tay nói:
- Thả người!
- Hồng Thường sư muội, ngươi không cảm thấy thiếu niên này nhìn rất quen mắt sao?