Phải biết, bên người Lăng Hàn còn có một Văn Nhất Kiếm, còn có Thạch Linh.
Văn Nhất Kiếm rất mạnh, thời điểm còn ở Thần Thai Cảnh, dễ dàng liền oanh bại Dương Quân Hạo, bây giờ bước vào Sinh Hoa, tương tự thể hiện ra phong thái vô địch, chí ít hắn có thể đánh mười cái.
Thạch Linh càng đáng sợ, còn trâu bò hơn vương giả trong yêu thú cùng cảnh giới, bởi vì nó là Ngũ Hành Chi Linh, tầng thứ sinh mệnh cao hơn rất nhiều!
Ba "người" liên thủ, lại áp chế hơn hai mươi Sinh Hoa Cảnh lại.
- Thoải mái! Thoải mái!
Đánh một hồi, Văn Nhất Kiếm liền quên tất cả, như điên rồi vậy, tung kiếm múa ngang, kiếm thế đáng sợ. Hắn vung tay trái, nắm bắt pháp quyết quái lạ:
- Các ngươi đã muốn bí thuật của Thập Nhị Cung như thế, vậy để cho các ngươi mở mang kiến thức một chút!
Tay trái chém ra, nhất thời, một cự hạt đen kịt xuất hiện, hai đại mâu cắt tới mọi người, đồng thời dương động vĩ châm, c*̃ng đang không ngừng oanh kích.
Thiên Hạt này toả ra khí tức đáng sợ, ngay cả Lăng Hàn cũng có loại cảm giác hồi hộp.
Thần thông của Thiên Hạt Cung sao?
Ba người vốn chiếm thượng phong, lại thêm Văn Nhất Kiếm đột nhiên phát uy, nhất thời áp chế mọi người chạy trối chết.
Bọn người Dương Quân Hạo nhìn mà trợn mắt ngoác mồm.
Bọn họ cũng coi như thiên kiêu sao? Nhìn người ta đi, mới mười tám tuổi mà thôi, nhưng sức chiến đấu có thể nghiền ép một đám thiên tài lâu năm, so sánh với nhau, bọn họ còn có mặt mũi xưng thiên kiêu sao?
- Lăng Hàn hẳn là dùng đan dược mạnh mẽ tăng lên, hắn tuyệt đối không phải Sinh Hoa Cảnh.
- Hừm, vừa nãy tên Sinh Hoa Cảnh kia c*̃ng nói rồi, sức mạnh chân thực của Lăng Hàn chỉ là Sinh Hoa tầng hai, tầng ba.
- Có điều thực sự là yêu nghiệt a, nhìn sức chiến đấu hiện tại của hắn, làm sao c*̃ng có mười tinh chứ?
- Không chỉ hắn, Văn Nhất Kiếm c*̃ng rất đáng sợ, không kém Lăng Hàn chút nào.