Từ lúc Chư Toàn Nhi dũng cảm đứng ra, thay hắn đỡ kiếm, Lăng Hàn liền xem Chư Toàn Nhi là bằng hữu.
Nghĩ đến Chư Toàn Nhi không phải người không giữ bí mật, bởi vậy hắn chỉ chần chờ một chút, liền nói:
- Nơi này là trong không gian linh khí của ta.
Chư Toàn Nhi đầu tiên là sững sờ, sau đó lộ ra vẻ khiếp sợ nói:
- Làm sao có khả năng, không gian linh khí không cách nào chứa đựng vật còn sống a!
Lăng Hàn cười nói:
- Không phải ngươi đang ở trong này sao?
Chư Toàn Nhi ngơ ngác một hồi lâu, thật giống như mới tiếp nhận được sự thực này, lại nói:
- Nhưng sao không gian linh khí này lại lớn như vậy, cái này thật giống như một thế giới?
- Vì lẽ đó, bí mật này không thể để cho người khác biết.
Lăng Hàn nghiêm nét mặt nói.
Chư Toàn Nhi liền vội vàng gật đầu, một không gian linh khí lớn gần như vô hạn, hơn nữa còn có thể chứa đựng vật còn sống, cái này giá trị lớn đến không cách nào hình dung, chẳng trách Lăng Hàn vẫn bảo vệ bí mật như vậy.
Có điều, hiện tại Lăng Hàn lại cho nàng biết bí mật này, nhất thời làm cho nàng như ăn mật, ngọt đến đáy lòng.
- Toàn Nhi nhất định sẽ bảo vệ bí mật này!
Nàng c*̃ng nghiêm nét mặt nói.
- Ngươi cẩn thận dưỡng thương, nơi này nhiều linh dược lắm, nguyên tinh c*̃ng có thể tùy ý dùng, trước tiên khôi phục linh hồn, nếu không ngươi căn bản không có cách nào tu luyện!
Lăng Hàn nói.
- Ừm!
Chư Toàn Nhi ngoan ngoãn gật đầu, nàng không bịt khăn che mặt nữa, khuôn mặt tuyệt mỹ toả ra dung mạo kinh tâm động phách, để Lăng Hàn cũng có cảm giác tim đập nhanh hơn.
Cũng còn tốt, kiếp trước hắn nhìn quen Thiên Phượng Thần Nữ tuyệt mỹ, nếu không thật có thể bị cô gái nhỏ này mê hoặc.
Lăng Hàn cũng không có lập tức rời Hắc Tháp, sau khi từ thần miếu ra ngoài, một đường đều bị các loại sự tình quấn quanh, hắn còn không có cơ hội hảo hảo nghiên cứu khối xương yêu thú có hoa văn kia, mặt khác còn có hai bộ hài cốt Thần linh.