Sáu người đều không dám khinh thường, nơi này thực sự quá nguy hiểm, tùy tiện chạy ra một yêu thú mạnh mẽ cũng có thể g**t ch*t bọn họ một trăm lần, nhưng nghĩ đến phía trước có khả năng được cơ duyên, thì không ai rút lui.
Hơn nữa cái này cũng là cơ hội rèn luyện hiếm thấy, mấp mé ở giữa bờ vực sinh tử, có thể tăng tu vi của võ giả lên trên diện rộng.
Vận may của bọn họ không tệ, vẫn không có gặp phải yêu thú mạnh mẽ, cho đến non nữa ngày sau, mới đột nhiên có một con yêu thú chạy ra, dài tiếp cận mười trượng, màu lông đen thui toả sáng, tứ chi to lớn, cái duôi dài khoảng ba trượng, như một roi thép.
Nó lại mọc đầu rắn, lưỡi đỏ như máu, dài khoảng một trượng, đầu lưỡi phân nhánh như lợi kích.
- Sinh Hoa Cảnh!
Tất cả mọi người hít một hơi khí lạnh, nơi này quá không hữu hảo, tùy tiện chạy ra một con yêu thú chính là Sinh Hoa Cảnh, hoàn toàn không cho người ta đường sống.
Lăng Hàn không nói hai lời, gọi Thạch linh ra, con yêu thú này đối với mọi người mà nói không phải thử thách, mà là đòi mạng.
- Ngang!
Thạch linh nhìn quái vật rít gào, nó tự nhiên không sợ.
Quái vật đầu rắn lại lộ ra vẻ kiêng dè, nó không phải vương giả trong yêu thú, bởi vậy rõ ràng cảnh giới cao hơn Thạch linh, nhưng là có vẻ do dự, không dám tùy tiện ra tay.
- Oa, tảng đá lớn!
Hai mắt Hổ Nữu tỏa sáng, nàng vẫn là lần đầu nhìn thấy Thạch linh, lập tức nhảy đến trên đầu nó, chỉ vào quái vật đầu rắn nói.
- Mau mau, Nữu muốn ăn thịt, bắt con quái vật này lại!
Thạch linh đầu tiên là phẫn nộ, ngoại trừ Lăng Hàn, nó đều không để ai vào mắt, ai có thể cưỡi lên đầu nó? Ngũ Hành Chi Linh có ngạo khí của Ngũ Hành Chi Linh, lúc ban đầu Lăng Hàn chỉnh nó thảm như vậy nó cũng không khuất phục, cuối cùng Tiểu Tháp điều động mới khuất phục nó, huống chi hiện tại chỉ là một con nhãi con?
Nó đang muốn nổi giận, nhưng lại ngẩn ra, cảm ứng được một luồng khí tức đáng sợ từ trên người Hổ Nữu, nhất thời ngoan như chó con, hét lớn một tiếng, giết tới yêu thú đầu rắn.