- Trận linh đại nhân, điều này có thể sao?
Tào Thiên Dật lạnh lùng nói, hắn là người thứ nhất trên Thiên Kiêu bảng giới trước, chỉ kém nửa bước liền bước vào Sinh Hoa Cảnh, thực lực mạnh mẽ, c*̃ng rất tự phụ.
Trận linh liếc mắt nhìn hắn, điềm nhiên nói:
- Ngươi là đang chất vấn bản tọa?
- Lẽ nào trận linh đại nhân cảm thấy cái này không khả nghi sao?
Tào Thiên Dật hừ một tiếng.
- Quyền uy của bản tọa, không cho khiêu khích!
Trận linh lạnh lùng nói, phất tay đập tới Tào Thiên Dật, nhất thời, một con Bạch Hổ to lớn hiện lên, nhào tới Tào Thiên Dật.
Bạch Hổ vừa ra, tất cả mọi người đều cảm thấy hàn ý vô tận, linh hồn run rẩy, quá mạnh mẽ, mạnh đến không thể phỏng đoán.
Tào Thiên Dật cũng kinh hãi, không nghĩ tới trận linh sẽ ra tay với hắn, càng không nghĩ đến công kích lại đáng sợ như vậy. Hắn không dám chần chờ, trực tiếp lấy ra một tờ pháp chỉ của Linh Anh Cảnh, quăng tới Bạch Hổ kia.
Oanh, pháp chỉ thiêu đốt, hóa thành một tượng băng, vỗ cánh đánh về phía Bạch Hổ, cuốn lên gió lạnh căm căm.
Nhưng Bạch Hổ chỉ há miệng, tượng băng liền bị nó nuốt chửng, lại há miệng, Tào Thiên Dật cũng biến mất ở trong miệng nó.
Hí!
Mọi người thất thanh, kia là pháp chỉ của Linh Anh Cảnh a, nhưng đánh ra công kích lại bị Bạch Hổ nuốt, đây là thực lực đáng sợ cỡ nào? Chẳng trách ai cũng muốn được truyền thừa ở nơi này, chỉ là một trận linh liền mạnh như thế, được truyền thừa chân chính sẽ mạnh đến mức độ nào?
- Còn có người hoài nghi bản tọa không?
Trận linh thu hồi Bạch Hổ, từ tốn hỏi mọi người.
Mọi người vội lắc đầu, coi như trận linh có ý định bao che, thì ai dám có ý kiến? Thế giới này, chung quy là quả đấm của người nào lớn người đó định đoạt, kháng nghị là hành vi của người yếu.
Trận linh cũng lười nói thành tích hai người đứng đầu ra sao, nó chỉ chăm chú nhìn Hổ Nữu, ba gia hỏa kia, tuy đều có chút yêu nghiệt, thích chơi thủ xảo, nhưng đều ở trong phạm vi lý giải.