Thạch linh chắn cổng, Dị Hỏa thì đóng cửa đánh chó, không ngừng tiêu diệt đại quân phi trùng.
Chỉ mười mấy phút, bầy sâu chỉ còn lại Trùng Vương, Thạch linh và Dị Hỏa đồng thời xông lên, do Thạch linh lấy man lực áp chế Trùng Vương, Dị Hỏa theo sau thiêu đốt.
Mấy phút sau, con Trùng Vương Sinh Hoa Cảnh kia cũng bị thiêu sạch, nhưng Thạch linh chỉ bị thiêu đen mà thôi, nhẹ nhàng liền khôi phục như thường.
Nếu Thạch linh và Dị Hỏa đánh nhau, nhiệt độ cao của Dị Hỏa căn bản vô dụng với Thạch linh, có điều, Thạch linh oanh kích cũng chưa chắc đánh thương Dị Hỏa không có thực thể, hai người hẳn là người này cũng không thể làm gì được người kia.
Đương nhiên, đây là dưới tình huống cảnh giới của hai người ngang nhau, bằng không Dị Hỏa đồng dạng có thể nấu chảy nham thạch, mà Thạch linh c*̃ng có thể đập diệt hỏa diễm.
- Lăng đại sư, ngươi thật là phúc vận nghịch thiên, một con rối mạnh mẽ lại thêm đoàn Dị Hỏa này, ở trong Sinh Hoa Cảnh cũng có thể nghênh ngang.
Nhạc Khai Vũ thở dài nói, toát ra vẻ hâm mộ.
Sinh Hoa Cảnh a, vượt qua phàm tục, đừng xem bây giờ hắn cách Thần Thai tầng chín đã không có bao nhiêu, khả năng là sự tình hai ba năm, nhưng từ Thần Thai tầng chín đến Sinh Hoa Cảnh, có thể năm năm, mười năm, thậm chí hai mươi năm cũng không ngạc nhiên.
Ngạo Phong tốt xấu gì cũng là thiên tài mạnh mẽ nhất của Đông Nguyệt Tông trong trăm năm qua, nhưng không phải cũng qua bốn mươi mới bước vào Sinh Hoa sao? Lão tử hắn Nhạc Chấn Sơn hiện tại vẫn là nửa bước Sinh Hoa, mà muốn bước ra nửa bước khác, có thể ngày mai, có thể hai mươi năm, cũng có thể cả đời không hi vọng.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
- Nhạc huynh gọi tên ta liền được, nếu không gọi ta Hàn thiếu cũng được, Lăng đại sư gì đó, thật giống như ta già lắm vậy.
Nhạc Khai Vũ đương nhiên không dám gọi thẳng tên của Lăng Hàn, đây chính là một vị Đan sư Thiên Cấp, thủ đoạn lại kinh người, ngay cả Trùng Vương Sinh Hoa Cảnh cũng có thể g**t ch*t, hắn cẩn thận nói: