Con Đại Yêu kia vừa chết, hồ nước tản mát ra hàn ý liền biến mất, suy nghĩ tới con Đại Yêu này có thể đánh ra dao băng, hẳn là yêu thú hệ Thủy, chính là sự tồn tại của nó ảnh hưởng hoàn cảnh, biến hồ nước trở nên rét lạnh, c*̃ng bởi vậy mới có Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư tồn tại.
- Không được, Đại Yêu này vừa chết, hồ nước ấm lên, e là những Băng Tâm Ngư kia đều sẽ chết!
Lăng Hàn có chút tiếc hận nói.
Tuy Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư trong hồ này c*̃ng không còn nhiều.
- Vậy không thể lãng phí a!
Nhạc Khai Vũ vội vàng nói.
- Đi, chúng ta xuống nước mò cá!
Lăng Hàn gật đầu, nói với Lý Tư Thiền:
- Ngươi ở lại trên bờ.
Hiện tại tuy băng hàn bắt đầu giảm, nhưng vẫn không phải Dũng Tuyền Cảnh có thể chịu đựng, khả năng phải qua một hai ngày nữa, nhiệt độ trong hồ nước mới sẽ khôi phục lại trạng thái bình thường.
Lý Tư Thiền gật đầu, ở võ đạo cho tới bây giờ nàng đều không cậy mạnh.
Ba người Lăng Hàn xuống hồ, mà những người khác cũng có người cảm giác được nhiệt độ của hồ nước biến hóa, dồn dập nhảy xuống, từng cái mở nguyên lực ra hình thành tấm chắn, bơi lội ở trong đó.
Thần Thai Cảnh một hơi có thể kìm nén trên một giờ, lại thêm trong tấm chắn có không ít không khí, vậy chống đỡ một ngày là tuyệt đối không thành vấn đề. Bởi vậy, mỗi người đều có thể thoả thích thăm dò, mảy may không cần lo lắng sẽ bị chết ngạt.
Hồ nước vẫn tương đối lạnh lẽo, nhưng Thần Thai Cảnh đã đủ để chịu đựng, mọi người dồn dập tản ra, tìm kiếm Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư.
Ba người Lăng Hàn cũng chia ra, Băng Tâm Ngư không phải là yêu thú lợi hại gì, hoàn toàn không cần ba người bọn họ liên thủ.
Mấy phút sau, Lăng Hàn đã đi tới đáy hồ, chỉ thấy nơi này lại có thật nhiều đình đài lầu các tổn hại, thật giống như trải qua địa chấn, sau đó những kiến trúc này mới trầm xuống đáy hồ.