Chỉ một buổi sáng, Lăng Hàn liền câu được hơn một trăm con Tuyệt Hàn Băng Tâm Ngư, lại thêm thu hoạch của Lý Tư Thiền và Quảng Nguyên, tổng số đạt đến 150 con, cái này còn nhiều hơn tất cả mọi người ở đây cộng lại.
Cái gọi là muốn việc suôn sẻ, trước phải có lợi khí, chính là đạo lý này.
Đến buổi trưa, Lăng Hàn đốt lửa, bắt đầu nấu những bảo ngư kia.
Nướng ăn bốn con, nấu canh bốn con, Lăng Hàn còn thêm rất nhiều linh dược, đang nấu hừng hực, mùi thơm mê người truyền ra ngoài, khiến người ta nghe liền ch** n**c miếng. Hơn nữa, cái này không chỉ là vấn đề thơm, trong nồi còn có một đạo quang hoa ngút trời mà lên, cảnh tượng kinh người.
Đó là vật đại bổ xúc động thiên địa linh khí, hình thành cảnh tượng đặc hữu.
Mọi người trông mà thèm, vội vã lấy của mình ra nấu ăn, nhưng bọn họ không có linh dược, canh cá chỉ dùng nước trong, tuyệt đối không thể so với nồi của Lăng Hàn.
Lăng Hàn nhìn về phía Nhạc Khai Vũ, đột nhiên mở miệng nói:
- Nhạc huynh, lại đây cùng nhau ăn cơm được không?
Nhạc Khai Vũ ngẩn ra, làm sao c*̃ng không nghĩ tới Lăng Hàn lại mở miệng mời mình. Hắn sửng sốt một chút, sau đó còn dùng tay chỉ vào mình nói:
- Ta?
- Thế nào, Nhạc huynh không nể mặt mũi sao?
Lăng Hàn cười nói.
- Nghe nói ngươi và Quảng lão huynh từng có một đoạn giao tình.
Nhạc Khai Vũ tự nhiên nhận ra Quảng Nguyên, lúc trước ba người bọn họ đồng thời tiến vào phân bộ của Thiên Thi Tông ở Hải Lưu Thành. Chẳng qua một người khác là "Hàn Lâm", không phải Lăng Hàn, vì lẽ đó Nhạc Khai Vũ không dám lên nhận, dù sao Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp a.
- Ha ha ha, Lăng đại sư mời, ta sao dám không nể mặt mũi chứ?
Hắn đi nhanh tới, ngồi trên mặt đất.
Bốn người, một người ngồi một góc.
Lăng Hàn lấy ra bát đĩa, vừa vặn một người một con cá nướng, một bát canh cá, nhưng trong canh cá đã không nhìn thấy cá hay linh dược, đều bị nấu nát, toàn bộ tinh hoa tiến vào trong nước, trắng như tuyết vậy.