Chỉ một lát, Lăng Hàn liền lộ ra nụ cười, tay phải rung lên, Hấp Huyết Nguyên Kim lập tức thu hồi, xoạt, một con cá lớn bị lôi ra mặt nước, dài tới hai thước, ra nước còn bay nhảy vung loạn.
So với mồi câu của người khác, sức hấp dẫn của nhân sâm trăm năm tự nhiên vượt xa, hơn nữa dây câu của người khác không cách nào đến giữa hồ, chỉ có Lăng Hàn có thể, bởi vậy vừa lên chính là cá lớn.
Lăng Hàn nảy sinh ý nghĩ bất chợt, nói với Tiểu Tháp:
- Trong Hắc Tháp có thể gia tốc trồng trọt linh thảo, vậy có thể nuôi con cá có yêu cầu hoàn cảnh vô cùng hà khắc không?
Nếu như có thể, hắn sẽ trước hết không ăn, nuôi chúng ở bên trong, tương đương với có thêm một bảo tàng.
- Không được!
Tiểu Tháp lập tức nói.
Lăng Hàn không khỏi thất vọng, vậy không thể làm gì khác hơn là câu nhiều một ít, ăn không hết thì làm cá khô, mang đi toàn bộ!
Hắn đổi một cây nhân sâm, lại ném vào giữa hồ, chỉ một hồi, lại có thu hoạch.
Bởi vì mồi câu thượng giai, ngay cả Quảng Nguyên và Lý Tư Thiền cũng liên tiếp có thu hoạch, chỉ là bọn hắn thả câu ở bên cạnh hồ nước, câu được cá đều không quá lớn, chỉ dài khoảng một thước, không thể so với Lăng Hàn.
Nhưng ngay cả như vậy, những võ giả khác cũng đỏ cả mắt, hận không thể chạy tới cướp giật. Chỉ là Đan sư Thiên Cấp a, ai dám vọng động? Nếu như nơi này không có những người khác còn tốt, giết người diệt khẩu, ai biết chút?
Hơn nữa còn có một vấn đề, sức chiến đấu của Lăng Hàn cực kỳ kinh người, tuy lúc Thiên Kiêu chiến không lên sân khấu, nhưng có thể đánh ra sức chiến đấu của Linh Anh hai mươi tinh là đáng sợ cỡ nào? Coi như mượn Linh khí chi uy, nhưng ở đây ai gánh được?
Bởi vậy, bọn họ chỉ có ở một bên thầm ch** n**c miếng mà thôi.
Nhưng luôn có người không an phận, ta không thể cướp, c*̃ng cướp không lại ngươi, nhưng quấy rối ai không biết? Hồ nước sinh ba, có vài người vứt đá vào trong hồ, nhất thời kinh động bầy cá, để chúng trốn xuống đáy hồ.