Thạch nhân cuồng bạo, chỉ là một sinh linh Nhân tộc bé nhỏ, lại dám nhiều lần khiêu khích nó? Đặc biệt là nó đã bước vào Sinh Hoa, đây là tầng thứ sinh mệnh tăng lên, không biết vượt qua Lăng Hàn bao nhiêu lần.
Nếu như linh trí của nó cao, như vậy đối với một toà Hắc Tháp đột nhiên xuất hiện nhất định sẽ sản sinh kiêng kỵ, nhưng Thạch linh chỉ bằng bản năng hoạt động, bản năng cảm thấy toà Hắc Tháp này bình thường không có gì lạ, vậy nó sợ gì chứ?
Vèo, nó lập tức phá không bay tới, khí thế đáng sợ cuốn qua, đại địa run rẩy, nhưng sắc mặt của Lăng Hàn trắng bệch, da dẻ đều đang chấn động.
Cái này không chỉ là tinh thần uy áp đơn giản như vậy, khí thế của Sinh Hoa Cảnh hoàn toàn có thể hóa thành thực chất, đặc biệt là loại thiên sinh địa dưỡng như Thạch linh, loại áp lực kia càng mạnh mẽ.
Lăng Hàn từ từ lùi, đi tới lối vào Hắc Tháp.
- Ngang!
Thạch nhân bay nhào tới, nó muốn một quyền nghiền nát người này, lại dám hết lần này tới lần khác đánh cho nó rơi đầu đứt tay.
Lăng Hàn lui thêm bước nữa, vèo, cả người đã tiến vào Hắc Tháp.
Thạch nhân không chút do dự, c*̃ng xông vào theo, chỉ thấy Lăng Hàn đang ở cách nó không xa, nhất thời hung tính quá độ, phi bắn xuyên qua, một quyền đập xuống đỉnh đầu của Lăng Hàn.
Nó muốn oanh Lăng Hàn thành thịt nát.
- Định!
Lăng Hàn nhẹ nhàng nói, động tác của thạch nhân nhất thời cứng lại.
Trong Hắc Tháp, hắn chính là chúa tể.
Lúc này, Tiểu Tháp đã hóa Hắc Tháp thành giới tử, cho dù chỉ lấy Hắc Tháp, khống chế khí tức tiết ra ngoài, đối với Tiểu Tháp mà nói cũng là một loại gánh nặng, sẽ tiêu hao nguyên lực, nó tự nhiên không muốn lãng phí.
Thạch nhân có chút mộng, làm sao nó đột nhiên không động đậy được nữa? Linh trí của nó không đủ, nhất thời rung đùi đắc ý, thật giống như vắt hết óc để nghĩ rõ ràng.