Thạch lão là cung phụng của Bắc Đan Các, ở đây tọa trấn đã gần trăm năm, bởi vì khi còn trẻ hắn không có đi Trung Châu, đợi đến lúc tuổi già thì càng không thể, xuyên qua bình phong không chỉ suy yếu tu vi, thậm chí sẽ dao động sinh mệnh bản nguyên của hắn.
Hắn đã không còn hùng tâm tráng chí, chỉ muốn ở chỗ này an hưởng quãng đời còn lại.
Nhưng lời của Khang Tổ Danh lại để hắn tim đập thình thịch.
Công pháp võ đạo tầng thứ tám, Thiên Tâm Thái Hư đan cố bản bồi nguyên, điều này làm cho hắn nhìn thấy hi vọng đột phá Hoá Thần Cảnh. Nếu có thể bước vào Hoá Thần Cảnh, hắn có thể được thêm hai trăm năm tuổi thọ.
Ai không muốn sống thêm mấy năm, huống chi là hai trăm năm, gấp hai lần một đời của người bình thường!
- Lão Thạch, tâm ngươi loạn!
Một thanh âm nhàn nhạt vang lên, nghe vô cùng trong sáng, nhưng cẩn thận nghe, lại tràn ngập thương tang.
Đây là đại lão chân chính của Bắc Đan Các, Đan Sư Địa Cấp Trung Phẩm Công Dương Thái Tôn, đồng thời cũng là cường giả Linh Anh Cảnh. Kỳ thực hắn có hi vọng xung kích Hóa Thần cảnh, nhưng vì tiêu hao quá nhiều tinh lực vào đan đạo, bây giờ khí huyết khô cạn, đã vô lực xung kích cảnh giới cao hơn rồi.
Thạch lão hừ một tiếng nói:
- Công Dương huynh, ngươi một lòng đan đạo, lão phu cực kỳ khâm phục, nhưng này có khả năng là hi vọng duy nhất để lão phu đột phá, kính xin ngươi không nên ngăn cản!
- Ha ha, lão Thạch ngươi là cung phụng của Bắc Đan Các ta, cầm tiền của Đan Sư hiệp hội ta, nhưng lại đến truy sát Đan sư của ta, trên thế giới không có chuyện tiện nghi như vậy.
Thanh âm của Công Dương Thái Tôn lại vang lên.
- Vậy Công Dương huynh, lão phu liền từ chức vụ cung phụng của Bắc Đan Các!
Thạch lão rất thẳng thắn, có thể tu luyện tới Linh Anh Cảnh, há có thể là người lo được lo mất.
Công Dương Thái Tôn thở dài nói:
- Chỉ vì một câu nói suông, ngươi liền tin tưởng?
- Hừ, nghĩ đến hắn sẽ không dám lừa dối lão phu!
Thạch lão vô cùng tự tin nói.