Bước vào Sinh Hoa, vượt qua phàm thai.
Đây là giấc mơ của mỗi một võ giả, chỉ là thế gian này có thể bước vào Sinh Hoa lại có mấy người? Mặc dù nói leo lên Thiên Kiêu bảng tất không ngoại lệ, nhưng danh sách này mỗi ba năm mới có thể có 100 người leo lên, trong này lại có rất nhiều lặp lại.
Buổi tối, đám người Cố Phong Hoa, Trì Hoa Lan, Lâm Hương Cần… dồn dập lại đây, mọi người thuận lợi thăng cấp vào vòng hai, tự nhiên là sự tình thật đáng mừng, đương nhiên phải ăn mừng một phen, mà nói đến biểu hiện của Lăng Hàn và Hổ Nữu ở ban ngày thì, bọn họ đều hút vào một ngụm khí lạnh.
Quá mạnh.
- Sau này giao thủ với Hổ Nữu, tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối không thể bị nàng cắn!
Cố Phong Hoa âu sầu nói.
- Ừ ừm!
Tất cả mọi người gật đầu, tiểu nha đầu hung tàn xem như là triệt để thâm nhập lòng người.
- Nữu mới không muốn cắn các ngươi đâu, hôi!
Hổ Nữu đang ăn rất vui vẻ, nhưng miệng có thể nói cực kỳ rõ ràng, không thể không khiến người ta khâm phục.
- Lăng đại sư, lúc nào ngươi thành Trận pháp sư?
Lâm Hương Cần dùng ánh mắt quyến rũ nhìn Lăng Hàn, để Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền không tự chủ được căm ghét nàng.
- Đúng đấy đúng đấy, ngươi còn có để cho người sống hay không, Đan Sư, còn là Trận Sư, thiên phú võ đạo cũng cao đến đáng sợ.
Cố Phong Hoa tràn đầy đồng cảm, thở dài nói.
- So sánh với ngươi, danh hiệu b**n th** của ta sắp không gánh nổi.
- Được rồi, danh hiệu của ngươi ta không thèm cướp, có thể yên tâm.
Lăng Hàn cười nói.
Mọi người ăn món ăn trồng trong Hắc Tháp, đều ăn như hùm như sói, ngay cả Trì Hoa Lan và Lâm Hương Cần có danh xưng tiên tử cũng không ngoại lệ, hơn nữa cướp cực kỳ hung ác, khiến người ta trố mắt.
Nghỉ ngơi một ngày, đào thải chiến rốt cục bắt đầu.
Mọi người rút thăm, dựa theo nguyên tắc nhân vật trên bảng không gặp nhau, cộng đồng hình thành một trăm trận chiến. Chia làm mười tổ đồng thời tiến hành, mỗi trận chiến lấy một giờ làm hạn định, nếu không phân ra thắng bại, thì chờ mười tổ thi đấu hoàn thành toàn bộ mới tiến hành đấu lại.