Nhìn thấy Lăng Hàn kéo hai con "chó chết" trở về, người trong tửu lâu đều trố mắt ngoác mồm.
Quá mạnh đi, kia là tồn tại trên Thiên Kiêu bảng a, lại bị Lăng Hàn đánh đổ?
Lúc này, mấy người Lưu Vũ Đồng cũng tới, tự nhiên đã sớm hiểu tình huống rõ ràng, đều cực kỳ khiếp sợ, Lăng Hàn lại dễ dàng bắt hai cao thủ trên Thiên Kiêu bảng, sức chiến đấu này c*̃ng quá kinh người a.
Lăng Hàn thu hồi Hấp Huyết Nguyên Kim, nói:
- Vô Cửu, ngươi nhìn bọn họ, để bọn họ ra sức làm việc, nếu dám lười biếng liền đánh, không cần khách khí.
Hắn đã niêm phong tu vi của hai người rồi.
- Vâng!
Chu Vô Cửu vội vàng gật đầu, nếu Lăng Hàn nói, vậy bất luận làm sao hắn cũng phải nghe lệnh, không quản phía sau hai người này có tông giáo gì, làm biếng liền đánh.
Thủy Cô Thành tỉnh lại, nhưng tu vi bị phong bế, hắn chỉ có thể cúi đầu, bằng không nếu bị loại tiểu nhân vật như Chu Vô Cửu đánh một trận, hắn làm sao chịu nổi? Sau khi Quý Đức Dung kêu một đường c*̃ng thành thật, hai người đều quy củ đưa món ăn, thật đã biến thành hầu bàn.
Cái động trên vách tường tạm thời lấp kín, tửu lâu khai trương lần nữa, bởi vì nổi tiếng, tự nhiên không thiếu khách nhân, mà có mấy người một đường theo Lăng Hàn đến, nhìn thấy có hai đại nhân vật trên Thiên Kiêu bảng làm tiểu nhị, sao có thể không đến ăn một trận?
Sau này nói chuyện với người, ta được nhân vật trên Thiên Kiêu bảng hầu hạ qua, điều này có thể không ước ao chết người sao?
Mở thực đơn, bọn họ đều sợ hết hồn, đây là thứ quái quỷ gì, lại một viên nguyên tinh một món ăn? Nhưng nhìn thấy rất nhiều người đều gọi, hơn nữa nghe hương vị xác thực mê người, nên không nhịn được gọi lên nếm thử.
Kết quả tự nhiên không cần phải nói.
- Tiểu nhị, cho ta thêm một phần!
- Ta cũng vậy.
- Còn có bên ta!
Hai người Thủy, Quý đều khóc không ra nước mắt, nghĩ bọn họ đường đường là cao thủ trên Thiên Kiêu bảng, hiện tại lại lưu lạc tới làm tiểu nhị bồi bàn, càng khiến người ta phiền muộn là, chuyện làm ăn nơi này cũng quá tốt đi, để bọn họ bận bịu đến chân trước đánh chân sau, so với chiến một trận còn mệt hơn.