Bị đạp một cước, Quý Đức Dung rốt cục tỉnh lại, hắn mở hai mắt ra, còn có chút mê hoặc, nhưng lập tức phát hiện không đúng, nhất thời quát to:
- Má nó, tiểu tử kia, còn không mau thả Quý gia gia nhà ngươi, chúng ta đại chiến ba trăm hiệp!
- Bại tướng dưới tay còn dám lắm lời.
Lăng Hàn lại đạp qua một cước.
- A phi, đó là Quý gia gia bất cẩn, bằng không một tiểu tử Linh Hải tầng chín như ngươi, Quý gia gia một tay liền đánh bạo!
Quý Đức Dung vẫn còn hùng hùng hổ hổ, không có ý tứ chịu thua.
Lăng Hàn không để ý tới, nhìn về phía Thủy Cô Thành nói:
- Ngươi tới, để ta đánh một trận, sau đó mang ngươi về làm phục vụ!
- Hừ!
Thủy Cô Thành cười gằn, nghe Quý Đức Dung nói trong lòng hắn c*̃ng hiểu rõ, Lăng Hàn rất mạnh, nhưng chỉ là Linh Hải tầng chín, Quý Đức Dung xác thực bất cẩn rồi.
Hắn là ai? Thủy Cô Thành, xếp thứ hai mươi trên Thiên Kiêu bảng! Lúc trước Bạch Y Kiếm Vương coi như yêu nghiệt đi, nhưng xếp hạng không phải ở sau hắn sao? Hiện tại hắn đã là Thần Thai tầng ba, sức chiến đấu bay thẳng tám tinh, không phải Linh Hải tầng chín có khả năng ngang hàng?
- Vậy ta đến giáo huấn ngươi một chút đi!
Hắn cười nói.
Quý Đức Dung bị Lăng Hàn đánh bại, mà hắn đánh bại Lăng Hàn, vậy sau này Quý Đức Dung còn có mặt mũi khiêu chiến hắn sao?
Đối với loại mãng phu như Quý Đức Dung, kỳ thực Thủy Cô Thành rất đau đầu.
Lăng Hàn tung tay phải, tế bảy Tử Văn Kim bổng ra, vù, trận pháp kích hoạt, một con bạch xà hiện lên, tràn vào trong cơ thể hắn, mạnh mẽ tăng sức chiến đấu của hắn lên hai tinh.
- Trận pháp sư?
Thủy Cô Thành cả kinh, thời đại này Trận pháp sư thực sự rất ít, so với Đan sư còn muốn hi hữu, nhưng tuyệt đối không thể khinh thường.
Lăng Hàn lại tế Ma Sinh Kiếm, dù sao ở trong Ám Ma Sâm Lâm đã bị rất nhiều người nhìn thấy, hắn cũng không muốn che giấu nữa, người mạnh nhất Bắc Vực chỉ là Linh Anh Cảnh, đối mặt thân phận Đan Sư Địa Cấp của hắn chí ít không dám cướp trắng trợn, còn tồn tại mạnh hơn lại không qua được, coi như lại đây, thực lực cũng bị suy yếu, đánh đổi như vậy ai cũng phải nghĩ trước làm sau.