- Thú vị! Trong lầu ba khách sạn, có một cánh cửa sổ mở ra, một nam tử thân thể như ngọc, gần như ba mươi tuổi, nhưng cực kỳ anh tuấn, tóc đen dày đặc, thuộc về loại mỹ nam để nữ nhân vừa thấy sẽ phát điên. Vũ Côn Lôn, người thứ nhất trên Thiên Kiêu bảng, nhưng vừa qua ba mươi, không cách nào tham gia Thiên Kiêu chiến năm nay.
- Sư muội, người này sẽ là kình địch của ngươi ở Thiên Kiêu chiến a! Hắn quay đầu nói. Bên cửa sổ còn đứng một cô gái, dáng người yểu điệu, lồi lõm rõ ràng, khiến người ta trông mà si mê. Trên mặt của nàng che một tấm lụa mỏng, nhưng mơ hồ nhìn thấy dung nhan tuyệt lệ, mái tóc đen suôn dài như thác nước, da như bạch ngọc, khiến lòng người cảm động. Nàng nhìn phía dưới, khinh thường nói:
- Thứ nhất Quý Đức Dung bất cẩn, hoàn toàn không nghĩ tới một Linh Hải tầng chín sẽ nắm giữ sức chiến đấu của Thần Thai Cảnh, thứ hai, sức chiến đấu của Quý Đức Dung c*̃ng chỉ mười tinh.
- Sư muội thực sự là chí khí ngút trời, sức chiến đấu mười tinh ở trong mắt ngươi lại chỉ là hai chữ “cũng chỉ” mà thôi. Vũ Côn Lôn cười to, trong ánh mắt nhìn về phía cô gái kia có ái mộ rõ ràng. Đây là siêu cấp thiên tài quật khởi gần đây của Đại Bi Tông, tên Hoa Ánh Hạm, năm nay chỉ hai mươi hai tuổi, nhưng tu vi đã đạt đến Thần Thai tầng ba! Nàng không có tham gia Thiên Kiêu chiến lần trước, là bởi vì lúc đó cảnh giới của nàng quá thấp, cho đến khi hai năm trước mới đột nhiên quật khởi mạnh mẽ, bằng tốc độ kinh người một đường thăng cấp, đã kinh động cao tầng của Đại Bi Tông, hiện tại được xếp vào đệ tử nòng cốt trọng điểm bồi dưỡng. Lần này Vũ Côn Lôn đến, một là quan chiến, hai là làm hộ hoa sứ giả cho Hoa Ánh Hạm. Hoa Ánh Hạm đối với ánh mắt ái mộ của Vũ Côn Lôn chỉ như không thấy, tâm chí của nàng quá cao, dù Vũ Côn Lôn là thứ nhất trên Thiên Kiêu bảng cũng không thể làm cho nàng động lòng, thần tượng của nàng là thiên tài ở Trung Châu. Nghe nói hai tháng trước còn có một vị thiên tài Trung Châu hiện thân, ở trong Ám Ma Sâm Lâm đại chiến Kim Huyết Ma Viên, che lấp phong quang của Sinh Hoa Cảnh thế hệ trước đến lu mờ ảm đạm, đó mới gọi rồng trong loài người!... Xa xa trên một lầu cao, tay của Trầm Trung Thành không khỏi ấn tới chuôi kiếm, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn tràn ngập chiến ý, hắn đã bước vào Thần Thai Cảnh, nếu không thể được Thiên Vận Thạch, vậy hắn tăng cảnh giới đến viên mãn tự nhiên chỉ có thể đột phá. Thiếu niên này, đáng giá chiến một trận!... Càng xa hơn, một thiếu niên vóc người mập mạp chen ở trong đám người, lặng yên ra tay, âm thầm lấy xuống không gian giới trên tay một Thần Thai Cảnh trẻ tuổi, hắn đi qua một bên, cười hì hì nói: