Lăng Hàn c*̃ng không miễn cưỡng, để Lý Tư Thiền luyện hóa Thiên Vận Thạch quả thật có chút lãng phí, nếu nàng không cần, vậy trước tiên để đó, dù sao bảo vật như vậy bất luận lúc nào cũng có thể bán giá trên trời.
Hắn lại đi tới Linh Bảo Các, hỏi thăm tin tức của Cửu Diệp Hắc Linh Chi, kết quả để hắn mừng rỡ, Ân Hồng đã có tin tức, khả năng trong một hai tháng liền có thể đắc thủ.
Hết cách rồi, linh dược cấp bảy cực kì quý giá, Ân Hồng chỉ là ái nữ của Các Chủ Bắc Vực Linh Bảo Các, trong tay nắm giữ tài nguyên có hạn. Then chốt là, phân các Các chủ cũng không có nghĩa là một tay che trời, dù sao Linh Bảo Các là một thế lực rất lớn.
Chờ một hai tháng mà thôi, Lăng Hàn chờ nổi, lại nói, lại qua một tháng chính là thời điểm Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng mở ra, tuy Lăng Hàn không có hứng thú tham gia, nhưng không ngại nhìn, xem thiên kiêu hiện tại đạt đến trình độ nào.
- Đúng rồi, còn có trận pháp gì không, ta có thể cầm công pháp võ kỹ đến trao đổi.
Lăng Hàn nói.
Ân Hồng lườm một cái nói:
- Đừng dùng loại ngữ khí như tiểu hài tử nói chuyện với ta!
- Nhìn hàng đi!
Lăng Hàn phất tay, trên bàn lập tức có thêm mười bản võ kỹ, đều là Địa Cấp.
Ân Hồng lật nhìn, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc:
- Ngươi đi đâu trộm nhiều võ kỹ như vậy?
- Ngươi không cần để ý, đổi hay không?
Lăng Hàn cười nói.
Ân Hồng không khỏi ý động, lại nói:
- Trước không phải cho ngươi một quyển Tiểu Thiên Nguyên Linh Xà Trận sao?
- Học xong rồi.
Lăng Hàn rất tùy ý nói.
Phốc!
Ân Hồng phun ra một ngụm trà, học xong rồi? Đùa gì thế. Kia là trận pháp cấp bốn, mấy tháng ngươi liền học được? Phải biết trận đạo không cách nào một lần là xong, trước phải học trận văn cấp một, lại tới cấp hai, cấp ba, cấp bốn…
Bình thường mà nói, một hai tháng có thể học được trận văn cấp một, nhưng cấp hai ít nhất phải một hai năm, cấp ba đến bốn năm năm, cấp bốn làm sao cũng phải chừng mười năm. Chính là sơ kỳ dễ dàng, đến hậu kỳ sẽ càng chậm.