Chư Toàn Nhi, người thứ mười ba trên Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng, hơn một tháng sau sẽ tiến hành bài danh lần nữa, nàng thẳng tiến ba vị trí đầu là chuyện chắc như đinh đóng cột, thậm chí thứ nhất cũng không phải là không thể được.
Hơn nữa, nàng vẫn là Bắc Vực đệ nhất mỹ nữ, dung nhan không hiện liền để cao đồ của Thiên Kiếm Tông đi theo làm tùy tùng, dốc sức lấy lòng.
Đây là mị lực thế nào?
Nhưng hiện tại lại bị người ghét bỏ, còn mắng là nha đầu!
Chư Toàn Nhi thật rất khó chịu a, nếu như Lăng Hàn là ông lão năm mươi, sáu mươi tuổi, vậy nàng nhận. Nhưng tên này rõ ràng còn nhỏ hơn nàng tới ba bốn tuổi, nhưng dáng dấp như ông cụ non, làm cho nàng há có thể không tức?
Then chốt là, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn của Lăng Hàn như ai thiếu tiền vậy, căn bản không phải lạt mền buộc chặt, chuyện này quả thật đâm trái tim tự tin của Chư Toàn Nhi mười mấy đao!
Trong giây lát này nàng có loại kích động lột khăn che mặt xuống, nghĩ tới Lăng Hàn nhìn thấy nàng tuyệt sắc vô song, c*̃ng sẽ cúng bái dưới váy của nàng nha.
Nhưng thứ nhất nàng chưa bao giờ nguyện ý lợi dụng sắc đẹp của mình, thứ hai sợ Lăng Hàn để bụng, lợi dụng Xích Hồng Hàn Băng Thảo hoặc thân phận Đan Sư Địa Cấp bức nàng đi vào khuôn phép, bởi vậy, nàng khẽ cắn răng, nhịn xuống kích động như vậy.
- Lăng đại sư, ngươi nhìn qua c*̃ng chỉ mười bảy mười tám tuổi, nếu như Toàn Nhi là nha đầu, vậy ngươi là cái gì?
Nàng phản kích nói.
- Ngốc nữu, người có não hay không, đây là xem tâm lý tuổi tác, lại không nhìn dáng dấp. Nghe ngươi nói như vậy liền biết, thật ngốc.
Lăng Hàn nhún nhún vai, xoay người rời đi.
Hổ Nữu quay về Chư Toàn Nhi giả trang một mặt quỷ, lúc này mới cười khanh khách đuổi theo Lăng Hàn.
Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét!
Chư Toàn Nhi phát điên.
Tại sao có thể có nam nhân để người tức giận như thế, thực sự là quá căm tức? Rất muốn đập đồ vật a, bình hoa, gương đồng đâu hết rồi?
...
Lăng Hàn hết sức hài lòng, hành trình Ám Ma Sâm Lâm lần này quả thực hoàn mỹ, không chỉ thu hoạch to lớn, hơn nữa còn âm Tu La Ma Đế một cái, giải quyết một họa lớn, lại tái ngộ Vũ Hoàng, vị đế vương kia đã mở ra con đường vương giả của mình, thành tựu tương lai không thể đoán trước.