Tay chân của Lăng Hàn lại cháy đen, nhưng bạch thạch c*̃ng chỉ còn dư lại chút ít, hắn hét dài một tiếng, chém ra chiêu kiếm hạo nhiên, oành, tảng đá đứt đoạn, hắn đưa tay nhấn một cái, câu thông Hắc Tháp, vèo, liền thu đoạn thạch và Xích Hồng Hàn Băng Thảo vào.
Lui!
Hắn tránh gấp, trong vài bước liền cách xa khu vực hỏa diễm, vội móc ra một mớ đan dược ném vào miệng, vừa vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh trị liệu.
- Sắp bị nướng chín.
Hổ Nữu chạy tới, khá là đau lòng nói, nhưng dùng cái mũi nhỏ ngửi ngửi, nước miếng chảy ra nói:
- Thơm quá!
Khóe miệng của Lăng Hàn co giật, tiểu nha đầu này có thể nhào tới cắn hắn một cái hay không?
- Lăng đại sư, xin bán Xích Hồng Hàn Băng Thảo cho ta, bất luận bao nhiêu nguyên tinh, ta cũng có thể cho ngươi!
Chư Toàn Nhi lập tức nói.
- Lăng đại sư?
Yêu Hồi Nguyệt lộ ra nụ cười cân nhắc.
- Hắn là Đan sư sao?
- Đan sư Địa Cấp hạ phẩm.
Vũ Hoàng tiếp lời.
Lúc này, Yêu Hồi Nguyệt lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn phỏng chừng Lăng Hàn nhiều nhất chỉ là Đan sư Huyền Cấp trung phẩm, cao lắm là thượng phẩm, không nghĩ tới lại là Đan sư Địa Cấp. Đừng xem chỉ là Địa Cấp hạ phẩm, nhưng vượt qua Địa Cấp, thật giống như võ giả vượt qua Sinh Hoa Cảnh, đó là cấp độ hoàn toàn khác nhau.
Vẫn chưa tới mười tám tuổi, Đan Sư Địa Cấp hạ phẩm!
Thiên phú võ đạo của Yêu Hồi Nguyệt xác thực có thể xưng thiên tài ở Hằng Thiên Đại Lục, nhưng lấy thành tựu của Lăng Hàn ở trên đan đạo, là hoàn toàn không thua hắn, thậm chí vượt qua rất lớn.
Bởi vì thời điểm hắn ở cái tuổi này, chỉ là Linh Hải tầng chín mà thôi, này chỉ ngang hàng với Đan sư Huyền Cấp trung phẩm.
Nhưng Lăng Hàn thì sao? Hắn ở võ đạo c*̃ng đạt đến Linh Hải tầng chín!
Thực sự là thiếu niên đáng sợ, chẳng trách hắn có cảm giác đối phương chính là đại địch tương lai của hắn.
Nhưng Lăng Hàn không để ý đến, chỉ vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, dược lực của đan dược c*̃ng đang không ngừng phát huy tác dụng, để thân thể của hắn khôi phục nhanh chóng. Chỉ cần không bị hỏa diễm tập kích, Bất Diệt Thiên Kinh có thể phát huy ra hiệu quả mạnh nhất.