Tuy cảnh giới của Lăng Hàn và Vũ Hoàng chênh lệch rất xa, nhưng thân phận Đan Sư Địa Cấp của Lăng Hàn đủ khiến hai người đứng ngang hàng, nói nghiêm ngặt, Đan Sư Địa Cấp Hạ Phẩm còn cao hơn Sinh Hoa Cảnh nửa bậc.
Hai người giao lưu một trận, biết Lăng Hàn muốn đi thu Xích Hồng Hàn Băng Thảo, Vũ Hoàng mở miệng, biểu thị muốn bồi Lăng Hàn đi, giúp hắn một tay.
Lăng Hàn vui vẻ tiếp thu, qua lâu như vậy, không biết cây linh thảo này bị bao nhiêu người nhìn chằm chằm. Tuy hắn tin tưởng Linh Anh Cảnh không đến, là không ai có thể thu lấy, nhưng nếu có Sinh Hoa Cảnh ở bên cạnh bảo vệ, thấy hắn đắc thủ cướp đồ thì làm sao bây giờ?
Bí mật Hắc Tháp đã để mấy người biết, Lăng Hàn không muốn truyền ra càng rộng. Cũng còn tốt, bất kể là Dung Hoàn Huyền, Tu La Ma Đế hay Cửu Vân Trưởng Lão, bọn họ chỉ cho rằng hắn có một Linh khí có thể chứa vật còn sống, nhưng không biết đó là Hắc Tháp, không chỉ thu vật còn sống đơn giản như vậy.
- Tiểu nha đầu này càng khiến người ta nhìn không thấu!
Vũ Hoàng nhìn về phía Hổ Nữu, trước đây hắn còn có thể miễn cưỡng nhìn ra tiểu nha đầu nắm giữ tu vi Dũng Tuyền Cảnh, nhưng hiện tại Hổ Nữu như một đoàn sương mù, cực kỳ mông lung.
Hổ Nữu cười hì hì, nếu Lăng Hàn khách khí với Vũ Hoàng, nàng c*̃ng rất nể tình, bằng không quỷ mới để ý tới.
Ba người đi về vị trí của Xích Hồng Hàn Băng Thảo, nơi này vốn là ở khu hạch tâm, bởi vậy, chỉ non nữa ngày, ba người liền đến. Nhưng nơi này không chỉ bọn họ, đã có ba người.
Yêu Hồi Nguyệt, Đồng Chí Minh, còn có... Chư Toàn Nhi!
Ba người này hiển nhiên c*̃ng muốn thu Xích Hồng Hàn Băng Thảo, nhưng mà không cách nào làm được, tuy không nhìn thấy mặt của Chư Toàn Nhi, nhưng tin tưởng khẳng định là tràn ngập lo lắng.
Phát hiện ba người Lăng Hàn tới, ánh mắt của Yêu Hồi Nguyệt đảo qua, lập tức hào quang rực rỡ, thật giống như hóa thành vô số lợi kiếm, óng ánh phát quang. Chiến ý vô tận từ trên người hắn b*n r*, hắn nhìn chằm chằm Vũ Hoàng, ong ong ong… trường kiếm bên hông lại phát sinh minh âm, thật giống như muốn tự mình ra khỏi vỏ.