Được rồi, hiện tại càng ngày càng náo nhiệt, yêu ma quỷ quái gì cũng xuất hiện.
- Thiên Thi Tông dư nghiệt, lại dám tới đây, muốn chết!
Một tên cường giả Sinh Hoa Cảnh ra tay, đập tới Dung Hoàn Huyền.
Loại truyền nhân của tông môn tà ác này, mặc kệ cảnh giới cao thấp, người người phải trừ diệt, coi như Dung Hoàn Huyền còn có danh hiệu Đan sư cũng như vậy. Bởi vậy có thể thấy được, lúc trước Thiên Thi Tông khiến người người oán trách đến cỡ nào, dù cho đi qua mấy vạn năm, vừa nhìn thấy tông môn này vẫn để cho người bộc phát sát cơ.
- Cạc cạc cạc, muốn giết bản tọa, ngươi phải tu thêm mười vạn năm!
Dung Hoàn Huyền cười to, nhưng chỉ là ngoài miệng nói êm tai, người thì lập tức tiến vào trong Tam Sinh Thi Quan.
Bản thể của hắn xác thực không chết được, nhưng thân thể quá yếu đuối, hiện tại chỉ là Dũng Tuyền tầng chín mà thôi, nào kháng được công kích của Sinh Hoa Cảnh.
Vù! Vù! Vù!
Công kích đánh tới Tam Sinh Thi Quan, nhất thời, Linh khí này bị động kích hoạt, từng đạo từng đạo mạch văn phát sáng, thật giống như cả chiếc quan tài đều sống lại, xoạt, một cột sáng tuôn ra, hóa thành một bộ Cốt Binh tay cầm trường mâu, đâm tới Sinh Hoa Cảnh kia.
Phốc, một mâu đâm ra, trực tiếp xuyên thủng vai trái của Sinh Hoa Cảnh kia!
Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều há hốc mồm.
Kia là Sinh Hoa Cảnh a, nhưng ngay cả một đòn cũng không ngăn nổi, nếu không phải né tránh đúng lúc, chỉ sợ trái tim đã bị đâm xuyên. Thật đáng sợ, này đến tột cùng là bảo vật gì, ngay cả Sinh Hoa Cảnh cũng có thể áp chế.
Nhưng cũng có mấy người nhìn về phía Lăng Hàn, ánh mắt quái lạ, bởi vì vừa nãy Lăng Hàn c*̃ng chém một kiếm, tại sao cái rắm cũng không có?
Kiếm trong tay thiếu niên này... Sẽ không phải là Linh khí cấp cao chứ.
Lăng Hàn cũng âm thầm thán phục, tương tự là Linh khí cấp mười, nhưng Tam Sinh Thi Quan lại quá trâu bò, trốn vào trong quan tài, không chỉ phòng ngự vô địch, hơn nữa còn như gai nhím, ai đánh người đó ăn thiệt thòi.
Càng mấu chốt chính là, Tam Sinh Thi Quan còn có thể tự mình di động, như xe ngựa vậy, quá thuận tiện.