Đây là một chi đội ngũ của Thiên Tàm Viện, nhưng chân chính thuộc về Thiên Tàm Viện, thì chỉ có ông lão kia, tên Tả Vũ Đạo, những người khác đều như Lăng Hàn, bị hắn nửa đường mời chào tới.
Không cần phải nói, đội ngũ bọn họ hoàn toàn là bia đỡ đạn, thật gặp phải đại chiến gì, vậy bọn họ đều là tới lấp mệnh.
Có mấy người trong ánh mắt có vẻ ưu lo, hiển nhiên nhìn ra chân tướng, nhưng cũng có ít người vui sướng, một ngày có thể kiếm hai khối nguyên tinh, chuyện tốt như vậy đi đâu tìm?
Chỉ có điều, vạn nhất nhiều thế lực phát sinh đại chiến, người nơi này phỏng chừng sẽ chết sạch, Thiên Tàm Viện cần giao nguyên tinh cho người chết sao?
Lăng Hàn bình tĩnh thong dong, hắn có Hắc Tháp, sức lực mười phần, ngược lại có tâm đục nước béo cò. Hắn và Hổ Nữu giả heo ăn thịt hổ, mọi người thấy bọn họ một vẫn là thiếu niên, một cái khác là tiểu cô nương, thì sao có khả năng sinh ý đề phòng?
Sau khi ăn cơm xong, đội ngũ này tiến về phía tây nam, nửa ngày sau, chỉ thấy phía trước xuất hiện một thung lũng, nhưng lúc này ngoài cốc người ta tấp nập, thật giống như mở hội vậy.
Ánh mắt của Lăng Hàn quét qua, chỉ thấy nơi này chia ra rất nhiều thế lực, dùng lều vải đơn giản làm thành từng khu vực nhỏ, đại bộ phận thế lực còn cắm cờ xí, tỷ như Thiên Tàm Viện, chính là một Yêu Tàm màu tím, Thực Cốt Lâu là một đầu lâu, Hàn Thủy Tông là một băng hà.
- Hàn Thủy Tông cũng tới.
Lăng Hàn cười hì hì, lúc trước hắn ở Lạc Nguyệt Hạp đánh giết một tên đệ tử của Hàn Thủy Tông, nếu như hiện tại hắn hiển lộ thân phận, cường giả Hàn Thủy Tông có thể tìm hắn tính sổ hay không?
Nếu như không thể buông tha, thì có khả năng này, có điều dưới con mắt mọi người, ai dám ra tay với một tên Đan sư? Trừ khi tên Đan sư này làm ra sự tình người người oán trách, gây nên công phẫn, nếu không nhất định phải suy tính quái vật khổng lồ như Đan sư hiệp hội.