Sau khi chiến đến sơn cùng thủy tận, Lăng Hàn bắt đầu trốn.
Nguyên Tâm tự nhiên theo sát không nghỉ, hai người triển khai đại trốn giết.
Tại sao Lăng Hàn không trốn vào trong Hắc Tháp?
Đó là hắn không muốn quá ỷ lại Hắc Tháp.
Hắc Tháp đúng là chí bảo bảo mệnh, nhưng Lăng Hàn không coi đây là lá bài tẩy không gì làm không được, vạn nhất gặp phải cao thủ Hắc Tháp không thể chống đối, vậy làm sao bây giờ? Cái này không chút khuếch đại, phải biết Hắc Tháp c*̃ng trọng thương, mà trên đời này cường giả nhiều lắm.
Hơn nữa, cứ gặp phải nguy hiểm liền trốn vào Hắc Tháp, cái này sẽ làm Lăng Hàn mất đi huyết tính và dũng khí.
Muốn leo l*n đ*nh cao võ đạo, dũng khí là bản chất tuyệt đối không thể mất đi.
Vì lẽ đó Lăng Hàn thà rằng vết thương chồng chất, c*̃ng không muốn dễ dàng trốn vào Hắc Tháp, hắn muốn dùng Nguyên Tâm đến mài giũa bản thân, bởi vì hắn cảm giác được đạo kiếm khí thứ tám đã sắp mở rộng.
Hắn là loại tính cách gặp áp lực càng lớn, thì tính dai, đấu chí càng mạnh, bởi vậy Nguyên Tâm là một viên đá mài dao rất tốt, có thể đánh bóng hắn.
Hết lần này tới lần khác, Lăng Hàn đều suýt chút nữa rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, nhưng Bất Diệt Thiên Kinh triển khai, thương thế nặng đến đâu cũng phục hồi rất nhanh, để hắn có thể chạy đi. Liên tục bảy ngày, Lăng Hàn vừa đánh vừa lui, lần nguy hiểm nhất là ngực của hắn bị bắn trúng, chính là cửa động bị phá tan của Lôi Đình Chiến Giáp, suýt chút nữa để trái tim của hắn bể mất.
Cũng còn tốt, một giọt Bất Diệt Chân Dịch vận chuyển, thương thế của hắn lập tức khôi phục, nhưng cũng làm cho hắn kinh chảy mồ hôi lạnh.
Nhưng chính như thế, Lăng Hàn thu được cảm ngộ, một chiêu kiếm chém ra, đánh ra đạo kiếm khí thứ tám!
- Cái gì!
Con ngươi của Nguyên Tâm trừng to, rõ ràng một chiêu kiếm suýt chút nữa đâm thủng ngực của Lăng Hàn, dưới nguyên lực xung kích, lục phủ ngũ tạng của đối phương nên bể nát, nhưng đối phương không chỉ không sao, trái lại còn tiến thêm một bước, hình thành đạo kiếm khí thứ tám.