- Lại không chết?
Lăng Hàn sững sờ, sau đó lắc đầu, nhẹ buông tay, nhánh cây kia liền hóa thành bột mịn.
Đó chỉ là cành cây phổ thông mà thôi, nào chịu được kiếm ý của hắn, nguyên lực vừa dứt, tất nhiên sẽ tiêu tan.
La Đạt ngơ ngác nhìn Lăng Hàn, thiếu niên này là yêu quái sao? Rõ ràng chỉ là Linh Hải tầng bảy mà thôi, nhưng sức chiến đấu còn cường đại hơn Trầm Trung Thành, chỉ dựa vào một cành cây làm kiếm, lại suýt chút nữa đánh giết hắn.
Lăng Hàn vuốt cằm nói:
- Làm sao bây giờ, nói chỉ dùng cành cây, nhưng lại không thể giết người, lần này lúng túng rồi.
Hàm răng của La Đạt run lên, nhưng trên mặt rất kiên định nói:
- Muốn giết cứ giết, đừng nhục nhã ta!
Lăng Hàn cười hì hì nói:
- Cũng coi như là nhân vật trên Thiên Kiêu bảng, chí ít còn có chút cốt khí. Được rồi, nếu ngươi muốn chết như vậy, ta chỉ đành tác thành ngươi.
La Đạt không khỏi co giật, lẽ nào đối phương có ý buông tha hắn, nhưng vừa nãy hắn kiên cường như thế, không phải trực tiếp đập chết cái mạng nhỏ của mình sao? Cái kiên cường này đánh đổi c*̃ng quá lớn đi.
Vẻ mặt của Lăng Hàn đột nhiên trở nên nghiêm túc, ngẩng đầu nhìn lại bầu trời nói:
- Nếu các hạ đến rồi, hà tất che đậy làm chi.
- Ha ha, chỉ là đi ngang qua, xem náo nhiệt mà thôi.
Một trung niên hơn ba mươi tuổi từ trên ngọn cây nhảy xuống, vóc người thon dài, dù cho đã trung niên, nhưng vẫn toả ra phong thái mê người.
Thần Thai tầng chín!
Lăng Hàn thầm tính toán, tay không, sức chiến đấu của hắn gần như Thần Thai nhị tinh, sử dụng Huyền Diệu Tam Thiên có thể để cho sức chiến đấu của hắn bay thẳng tam tinh, lại thêm hai Linh khí, như vậy có thể đạt đến thất tinh, sau đó dùng trận pháp bổ trợ, cực hạn có thể so với Thần Thai cửu tinh.
Đây là cực kỳ kinh người, phải biết hiện tại hắn chỉ là Linh Hải tầng bảy a!
Sức chiến đấu vượt qua ròng rã một cảnh giới lớn, đây thực sự là muốn nghịch thiên rồi.
Đương nhiên, nếu như tính Hắc Tháp quán lực vào... quên đi, đây không phải sức chiến đấu thường quy, mỗi cảnh giới chỉ có thể sử dụng một lần mà thôi.