Hổ Nữu hoàn toàn không sợ, thân thể qua lại như thường ở trong huyết văn, nếu không tránh khỏi, nàng sẽ dùng móng vuốt xé hoặc dùng miệng cắn, liền bị nàng xé ra, cắn ra, năng lực kh*ng b* này để hai người Đinh Cao Dương chỉ có trố mắt.
Hai quái thai, tuyệt đối là hai quái thai a.
Một bên khác, Lăng Hàn đã hoàn toàn chiếm cứ thượng phong, ngay cả Huyền Nguyên Tam Thức cũng không cần, tay phải hắn triển khai Tứ Quý Kiếm Pháp, tay trái nắm thành đấm, không ngừng đánh Chiến Tượng Quyền.
Oanh… bảy đạo kiếm khí ngang dọc, mang theo tính sắc bén của Ma Sinh Kiếm, ngay cả Thần Thai Cảnh cũng không dám đón đỡ, bằng không nhẹ thì bị thương, nghiêm trọng có thể gãy tay gãy chân.
Nhưng Lăng Hàn có chút khó chịu, hắn chỉ có thể đánh ra bảy đạo kiếm khí, mà không thể cùng lúc đánh ra sáu đạo quyền khí, hai cái này không cách nào chồng chất.
Hắn rất phiền muộn, nhưng lại lập tức bật cười, nếu như cái này có thể vô hạn chồng chất, vậy hắn đồng thời sử dụng kiếm, oanh quyền, đá chân, vậy có thể nổ ra bao nhiêu khí?
- Lão gia hỏa, nên kết thúc rồi!
Lăng Hàn nói, hắn cũng không rảnh rỗi dây dưa với đối phương, Chư Toàn Nhi đến sớm hơn hắn, hơn nữa mị lực của nữ nhân này vô cùng lớn, không biết có thể khiến bao nhiêu người trợ giúp nàng tìm kiếm Xích Hồng Hàn Băng Thảo, bởi vậy, hắn phải dành thời gian.
Mạc lão vừa sợ vừa giận, hắn đường đường là cường giả Thần Thai Cảnh, lại bị một thiếu niên áp chế? Hắn không cam lòng, chủ yếu là hai Linh khí trên người Lăng Hàn quá bá đạo, để hắn công kích không có kết quả, phòng ngự lại chật vật.
Còn tiếp tục như vậy, hắn thật sẽ bại.
- Thiếu niên, chúng ta không cừu không oán, lão phu cũng chỉ là bị người che mắt, không bằng ngưng chiến, được không?
Hắn đánh trống lui quân, thực sự không nghĩ ra lý do tử đấu với Lăng Hàn a.