Đây là một đội hái thuốc, bảy tên võ giả giữ chức hộ vệ, mười hai tên dược nông cõng lấy giỏ trúc, ngoài ra còn có một mỹ nữ hồng y, nhìn dáng dấp như là ông chủ, tổng cộng hai mươi người.
Đội hái thuốc quy mô như vậy đặt ở trong Ám Ma Sâm Lâm chỉ có thể nói là loại nhỏ, vì có đội hơn trăm người, thậm chí ngàn người.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, bảy tên hộ vệ đều là Linh Hải Cảnh, thực lực rất không tầm thường, mà người mời chính là một tráng hán hơn bốn mươi tuổi, thân cao thể tráng, cánh tay thô như eo của Lăng Hàn, bắp thịt cuồn cuộn đến kinh người.
Không đợi Lăng Hàn trả lời, cô gái áo đỏ mở miệng trước, có chút không vui nói:
- Vu hộ vệ, ngươi muốn mời người tiến vào đội ngũ, vì sao không trưng cầu ý kiến của ta trước?
Tráng hán kia cười ha ha nói:
- Trước khi chúng ta xuất phát liền ước định, là trưng thu mười tên hộ vệ, nhưng hiện tại chỉ chiêu bảy người, ta thân là đội trưởng của đội hộ vệ, đương nhiên có quyền thu người.
- Đó là những người khác đều không hợp cách.
Cô gái áo đỏ nói.
- Hắn hợp lệ.
Tráng hán kia chỉ vào Lăng Hàn.
- Linh Hải tầng năm, còn chưa đủ sao?
Cái gì, một thiếu niên như thế lại là Linh Hải tầng năm?
Những người khác đều khiếp sợ, chỉ cảm thấy Lăng Hàn quá trẻ.
- Đinh tiểu thư, để hắn gia nhập đội ngũ đi.
- Đúng nha, Linh Hải tầng năm, không tệ.
Mấy hộ vệ khác dồn dập khuyên, Linh Hải tầng năm xác thực không cao lắm, nhưng mười mấy tuổi liền bước vào tầng thứ này, nói rõ cái gì? Bối cảnh phía sau của Lăng Hàn cực không đơn giản!
Mặc dù nói đây là địa phương hỗn loạn, nhưng nếu có loại sư môn như Đông Nguyệt Tông, Bán Nguyệt Tông… vậy thời khắc mấu chốt cũng có thể cứu mạng. Vì lẽ đó, những người này đương nhiên không phản đối Lăng Hàn gia nhập, thêm cái bảo hiểm cho tính mạng của mình.
Cô gái áo đỏ kia suy nghĩ một chút mới nói: