Tuy ngày hôm qua Lăng Hàn viết ra hơn trăm bản công pháp và võ kỹ, nhưng không có ý tứ giao ra toàn bộ, mà ba bản trận pháp nhập môn, lại thêm một môn trận pháp c*̃ng đủ hắn nghiên cứu một thời gian.
Bởi vậy, hắn quyết định rời đi, đi Ám Ma Sâm Lâm.
Mang theo Hổ Nữu, hắn thuê một chiếc xe ngựa, chuyến này chừng mười ngày lộ trình, bởi vậy vẫn là thuê một chiếc xe ngựa cho thỏa đáng.
Trong buồng xe, Hổ Nữu gặm thịt khô, mà Lăng Hàn thì lấy cơ sở nhập môn trận pháp lật xem.
Rất nhanh, hắn liền lộ ra vẻ nghiêm nghị.
Võ đạo là một quá trình tự tu mình, coi thân thể là một bảo tàng, đào móc ra tiềm lực vô tận. Ở võ đạo giới có một câu nói như vậy, một người một thế giới. Ý tứ là, tu luyện võ đạo tới cực hạn, bản thân võ giả liền có thể trở thành một thế giới khổng lồ, nắm giữ uy năng vô thượng.
Trận đạo vừa vặn ngược lại.
Đạo này tôn sùng sức mạnh tự nhiên, nghĩa là mượn dùng sức mạnh của đất trời, biến hoá để cho bản thân sử dụng. Bởi vậy, then chốt của nó chính là làm sao mượn dùng sức mạnh đất trời.
Muốn mượn dùng sức mạnh của đất trời, cần phải có một môi giới, xưng là mắt trận.
Mắt trận có rất nhiều loại, tỷ như kiếm, đao, cờ xí... nhưng không phải tùy tiện kiếm, đao, cờ xí gì cũng có thể làm mắt trận, có yêu cầu rất nghiêm ngặt. Một là chất lượng bản thân vật liệu, hai là khắc hoạ trận văn.
Người biên soạn quyển sách này thích lấy kỳ làm mắt trận, xưng là trận kỳ. Trận kỳ giống như võ đạo, chia làm mười cấp, trận kỳ không đồng cấp bố trí trận pháp, uy lực sẽ không giống nhau.
Trận kỳ cấp cao có thể dùng bố trí trận pháp cấp thấp, nhưng ngược lại thì không được, trận pháp cao cấp nhất định cần trận kỳ cao cấp đến bố trí, bằng không trận kỳ căn bản không thể chịu đựng được sức mạnh của đất trời đến, trong nháy mắt sẽ bể mất.
Bởi vậy, muốn học thành tài, trước tiên phải có lợi khí, tìm được vật liệu thích hợp làm trận kỳ, hoặc là mắt trận khác, sau đó lại đến nói bố trí trận pháp.