Phốc, Lăng Hàn nhất thời phun ra một ngụm rượu, nữ nhân này dũng cảm đến có chút khiến người ta không chịu được, cảm giác chỉ có tên b**n th** như Cố Phong Hoa mới có thể liều mạng.
Thấy Ân Hồng nói như vậy, Chư Toàn Nhi c*̃ng khó nén hiếu kỳ, cầm lấy miếng thịt nhỏ trên bàn, hơi nhấc lụa trắng, lộ ra môi đỏ tinh xảo đến tuyệt mỹ, nhẹ nhàng mở ra, hàm răng trắng như điêu khắc, đẹp đến kinh người.
Nàng để miếng thịt vào trong miệng, sau đó thả lụa trắng xuống, nhẹ nhàng nhai, nhất thời khiến người ta tiếc hận, rất muốn nhìn nhiều.
Nàng không có khuếch đại như Ân Hồng, nhưng trong ánh mắt vẫn lộ ra dị thải, mỹ vị như vậy đúng là cuộc đời ít thấy, làm cho nàng không tiếc trả giá tất cả c*̃ng muốn nếm thử lần nữa.
Nhưng nàng dù sao cũng là Chư Toàn Nhi, rất nhanh thì ép kích động như vậy xuống, lần thứ hai trở nên nhẹ như mây gió, so với hưởng thụ, nàng còn có trách nhiệm trọng đại hơn.
- Chư muội muội, không bằng ngươi gả cho Lăng công tử đi!
Ân Hồng không nói làm cho người ta kinh ngạc thì đến chết c*̃ng không thôi.
- Ngươi xem, Lăng công tử mới mười bảy tuổi đã là Đan sư Địa Cấp hạ phẩm, chiếu tốc độ như vậy, đại khái ba mươi tuổi liền có thể trở thành Đan sư Thiên Cấp, ngươi trực tiếp tìm hắn luyện đan là được. Hơn nữa, theo hắn còn có vật mỹ vị như vậy ăn, đời này đáng giá nha!
Nàng cười hì hì, có chút nịnh hót nhìn Lăng Hàn nói:
- Lăng công tử, ngươi xem, ta kiếm vợ cho ngươi, ngươi đưa ta nhiều một ít thịt khô như vậy có được hay không?
Lời này nhất thời chọc hai người… Chư Toàn Nhi còn có Hổ Nữu!
Chư Toàn Nhi còn tốt, dù sao cũng là người trưởng thành, có thể tự kiềm chế, chỉ là ánh mắt có chút lạnh, nhưng Hổ Nữu là cái tính khí gì, lập tức từ trong lồng ngực Lăng Hàn nhào ra, vèo, thân hình lóe lên, đã xuất hiện ở trước người Ân Hồng, nhắm ngực của nàng quất tới.