- Dũng Tuyền Cảnh nho nhỏ, cũng dám làm càn ở trước mặt bản thiếu, hừ, xem bản thiếu làm sao trừng trị ngươi!
Lưu Khải Nguyên hết sức tức giận.
Trước đó Lăng Hàn không khách khí với hắn, hiện tại thủ hạ của Lăng Hàn cũng dám không khách khí với hắn, điều này làm cho hắn vô cùng phẫn nộ. Lúc nào Lưu gia đại thiếu trở nên mất mặt như thế?
Chu Vô Cửu cười to nói:
- Lưu Khải Nguyên, ngươi không nên hối hận a!
- Hối hận? Ha ha, tiểu tử thúi này lại còn dám uy h**p bản thiếu?
Lưu Khải Nguyên giận dữ mà cười, nhìn sang Lang Tuấn Tài.
Lang Tuấn Tài hừ lạnh nói:
- Chủ nhân cuồng, nô tài c*̃ng cuồng, tựa hồ căn bản không biết thân phận của Lưu thiếu a.
Hắn nhìn về phía Chu Vô Cửu nói.
- Nghe đây, gia gia của Lưu thiếu, chính là Đan sư Địa Cấp Lưu đại sư! Tiểu tử, ngươi biết Đan sư Địa Cấp đại diện cho cái gì không? Còn mạnh hơn cường giả Sinh Hoa Cảnh, ngay cả đại năng Linh Anh Cảnh cũng phải khách khí!
- Ngươi quỳ xuống, gọi ba tiếng Lăng Hàn là khốn kiếp, bản thiếu tạm tha ngươi.
Lưu Khải Nguyên cười nói, hôm nay tới đây, chính là đánh mặt của Lăng Hàn, đánh đến đối phương ngoan ngoãn giao tửu lâu ra.
- Được!
Chu Vô Cửu lại đồng ý.
Lưu Khải Nguyên và Lang Tuấn Tài đều ngẩn ra, sao khuất phục nhanh như vậy? Trước đó tiểu tử này không phải rất hung hăng sao? Lẽ nào rốt cuộc biết thân phận của Lưu Khải Nguyên, bị sợ rồi?
- Vậy bắt đầu đi.
Lưu Khải Nguyên nói.
Không hiểu thì không hiểu, ngược lại chỉ cần có thể đánh mặt của Lăng Hàn là được, bị thủ hạ phản bội, nhất định rất khó chịu a?
Chu Vô Cửu hít một hơi, muốn rống to.
- Quỳ xuống!
Lang Tuấn Tài vội nói, muốn xông lên đánh đổ Chu Vô Cửu.
- Quên đi.
Lưu Khải Nguyên đưa tay cản lại.
- Lưu Khải Nguyên là khốn kiếp! Lưu Khải Nguyên là khốn kiếp! Lưu Khải Nguyên là khốn kiếp!