Lăng Hàn c*̃ng cảm thấy hứng thú. Hiện tại hắn mới Linh Hải tầng bốn, cách Linh Hải đỉnh cao còn kém xa. Bởi vậy Kim Ti Thiên Diễm Quả rất thích hợp hắn, đủ để hắn tăng lên hai cảnh giới nhỏ.
Như vậy thời điểm cuối năm, hắn xông lên Linh Hải tầng chín, thậm chí Thần Thai Cảnh cũng có khả năng. Dù sao tu vi của hắn vừa đến, bình phong đại cảnh giới là căn bản không tồn tại.
Mặc dù nói Lăng Hàn không có hứng thú tranh cướp xếp hạng với thế hệ trẻ tuổi gì, đã sớm qua giai đoạn tranh cường háo thắng này, trừ khi có bảo vật khen thưởng để hắn động tâm. Thế nhưng, là một người có lòng tự ái cực mạnh, hắn vẫn hi vọng mình có thể thành tối cường.
Dù hắn kém mấy tên trên Thiên Kiêu bảng vài tuổi, nhưng ai bảo gốc gác của hắn thâm hậu? Nếu bọn họ có thể đặt ở cùng một chỗ so sánh, vậy hắn không muốn thua.
Mọi người cầm ra vật mà bản thân cho rằng quý giá nhất trao đổi, nhưng Chung Tử Duy đều lắc đầu từ chối, không hợp với mong muốn của hắn.
Lăng Hàn đứng lên, cười nói:
- Chung huynh, ta có bình đan dược này, không biết ngươi có hứng thú hay không?
Chung huynh?
Mọi người nhìn về phía Lăng Hàn, ai cũng lộ ra vẻ trào phúng.
Chuyện cười, chỉ là một Linh Hải tầng bốn, lại dám xưng huynh gọi đệ với cao thủ trên Thiên Kiêu bảng, đây thực sự là người không biết không sợ a! Thiên kiêu như Chung Tử Duy là không có năng lực xung kích Thần Thai Cảnh sao?
Sai, hắn chưa đột phá không phải là bởi vì không thể. Mà là vì muốn nện cơ sở Linh Hải Cảnh vững chắc, để sau này có thể xông lên cảnh giới càng cao hơn.
Một đời thiên kiêu trẻ tuổi hiện tại, người nào không phải hùng tâm bừng bừng?
Võ đạo đang ở thịnh thế, cường giả khắp nơi tầng tầng lớp lớp, không ngừng quét mới kỷ lục. Mà số lượng cường giả đỉnh phong c*̃ng càng ngày càng nhiều. Người trẻ tuổi nào không muốn chen l*n đ*nh, dẫn dắt nhân đạo?