Lang Tuấn Tài lộ ra vẻ nổi giận. Hắn tốt xấu gì cũng là thiếu gia có máu mặt, nhưng hiện tại lại bị người chỉ vào mũi nói cút, để hắn làm sao chịu được?
Chỉ là, hắn chơi qua Cung Nhạc Thiên sao?
- Cung thiếu, việc này không có quan hệ gì tới ngươi. Kính xin nể mặt mũi của Lưu thiếu, không nên nhúng tay.
Hắn quyết định kiên trì một hồi.
Lưu thiếu trong miệng hắn, chính là vị tôn tử Đan sư mà Lang gia dựa vào kia. Tương tự là đời sau của Đan sư Địa Cấp hạ phẩm, địa vị tương đương Cung Nhạc Thiên. Lang gia là thế lực lệ thuộc Lưu gia, mà Lang Tuấn Tài hắn tự nhiên cũng là tiểu đệ của Lưu gia đại thiếu.
- Coi như Lưu Khải Nguyên đứng ở trước mặt ta, bản thiếu c*̃ng đồng dạng bảo hắn cút. Ngươi là thứ gì?
Cung Nhạc Thiên khinh thường nói, lần thứ hai phất tay nói.
- Còn không cút, kế tiếp sẽ không dễ nói như vậy!
Lang Tuấn Tài không cam lòng, hai tay siết chặt. Nhưng cuối cùng hắn vẫn quyết định nhượng bộ:
- Được, ta đi! Kính xin thả những người bên ngoài kia!
Cung Nhạc Thiên không khỏi nhìn Lăng Hàn, không có tự ý quyết định.
Lăng Hàn nở nụ cười. Tuy Cung Nhạc Thiên cũng là con ông cháu cha, nhưng rất biết làm người. Bằng không hắn sẽ không cần trưng cầu ý kiến của Lăng Hàn, mà trực tiếp hạ lệnh. Hắn cười nhạt nói:
- Muốn dẫn người đi? Có thể, liền bán một người một trăm nguyên tinh a.
- Ngươi…
Lang Tuấn Thiếu giận tím mặt. Một trăm nguyên tinh một người, sao ngươi không đi cướp!
- Có giao hay không?
Lăng Hàn không để ý tới, tiếp tục ăn.
- Khà khà!
Cung Nhạc Thiên không khỏi bật cười. Ánh mắt đảo qua Lăng Hàn, đã bắt đầu coi trọng Lăng Hàn rồi.
Hắn rất chán ghét người không có cốt khí. Loại nịnh hót này bên người hắn thực sự quá nhiều, bởi vậy, hắn tự nhiên vô cùng thưởng thức Lăng Hàn.