Sau khi giải quyết Đoạn Chính Chí, Lăng Hàn đương nhiên không cần dịch dung nữa.
Một đường thảnh thơi, thời điểm Lăng Hàn tới Cực Dương Thành, tu vi của hắn đã đạt đến Linh Hải tầng ba trung kỳ. Nhưng tin tức xấu là, hết thảy nguyên tinh đều hết sạch, bây giờ hắn thực sự nghèo rớt mùng tơi.
Cảnh giới của Quảng Nguyên c*̃ng rơi xuống Linh Hải tầng một. Hơn một tháng qua tu luyện mới vừa bước vào tầng hai, tương đương Tàn Dạ. Coi như hai người này ngày đêm không ngừng luyện chế nguyên tinh, nhưng một tháng chỉ có thể cung cấp hai khối, hơn nữa còn là nhất tinh.
Thật thê thảm!
Lăng Hàn thở dài. Thời điểm tiến vào Cực Dương Thành, hắn giao rơi mất một khối nguyên tinh cuối cùng trên người làm phí dụng đăng ký vào thành. May mắn chỉ đăng ký một lần, ngày sau lại vào thành sẽ không cần phí dụng gì nữa.
Vì bớt tiền, hắn không để bọn người Lưu Vũ Đồng đi ra.
Hiện tại, bước thứ nhất không phải đi tìm hai vị thuốc chính của Bổ Linh Đan, mà là kiếm tiền.
Không tiền, lẽ nào đi trộm cướp sao?
Vậy hắn cũng phải có thực lực mới được nha!
Cực Dương Thành, trung tâm kinh tế của toàn bộ Bắc Vực. Nơi này cực kỳ náo nhiệt, tọa trấn hai quái vật khổng lồ là Đan sư hiệp hội và Linh Bảo Các.
Tổng bộ của Linh Bảo Các vẫn gọi Linh Bảo Các, có điều Đan sư hiệp hội lại gọi Bắc Đan Điện. Nó chiếm cứ gần một phần mười địa bàn của cả thành thị, có lượng lớn võ giả, Đan sư ở trong đó. Còn có một dược điền to lớn, cung cấp cho Đan sư luyện đan hằng ngày.
Có người nói dược điền này được một toà Tụ Linh Trận bao phủ, làm cho linh khí trong vườn thuốc cực kỳ nồng nặc, xúc tiến linh thảo sinh trưởng. Vì duy trì Tụ Linh Trận vận chuyển, mỗi ngày tiêu hao vô số nguyên tinh, e là ngay cả Đông Nguyệt Tông nhìn thấy con số này cũng phát lạnh.
Luận giàu nứt đố đổ vách, Bắc Vực chỉ có Đan sư hiệp hội và Linh Bảo Các mới có thể đốt nguyên tinh như vậy.