Tất cả mọi người rất cao hứng, còn cố ý chúc mừng một phen.
Đừng nói vượt qua đại cảnh giới, sau khi đến Linh Hải Cảnh, mỗi vượt qua một cảnh giới nhỏ c*̃ng cần hơn năm.
Đáng giá chúc mừng nha!
Còn đột phá đại cảnh giới tự nhiên là thiên đại niềm vui!
Quảng Nguyên và Tàn Dạ song song đột phá, tự nhiên là song hỷ lâm môn, cũng làm cho Lưu Vũ Đồng và Chu Vô Cửu gia tăng áp lực.
Bọn họ còn cách Dũng Tuyền tầng chín một đoạn, lạc hậu có chút nhiều. Nhưng Lăng Hàn lại bảo bọn họ trì hoãn tu vi tiến bộ. Tận lực nện cơ sở vững chắc mới là vương đạo.
Chỉ có Lý Tư Thiền không vội chút nào. Nàng là Đan sư, tu vi tăng chậm thì đã sao? Chỉ cần đừng kéo chân sau của đan thuật là được.
Trước đó, Quảng Nguyên tự nhiên là đệ nhất cao thủ không hề tranh luận. Nhưng từ khi Lăng Hàn đột phá Linh Hải Cảnh, hắn tự nhiên phải chắp tay nhường. Sau đó ngay cả Hổ Nữu c*̃ng có thể dựa vào tốc độ dễ dàng áp chế hắn.
Cũng may hiện tại hắn bước vào Thần Thai Cảnh, một lần nữa đoạt lại ghế đầu, để hắn cứu vãn bộ mặt, tự nhiên rất cao hứng.
- Đoạn Chính Chí đang truy kích chúng ta?
Sau khi Quảng Nguyên biết tin tức, lập tức trợn mắt, siết chặt hai tay nói.
- Ta muốn giết hắn!
- Ngươi chỉ vừa đột phá, luận thực lực bản thân đã không phải đối thủ của hắn. Huống chi trong tay đối phương còn có một Linh khí cấp năm. Hiện tại ngươi đi tìm hắn, chỉ là chịu chết.
Lăng Hàn từ tốn nói.
Mặc dù không xuôi tai, nhưng là lời thật.
Quảng Nguyên tỉnh táo lại nói:
- Hàn thiếu, ta nên làm như thế nào?
- Thứ nhất ngươi nên thanh thản ổn định tu luyện. Chỉ cần có thể bước vào Sinh Hoa Cảnh, Linh khí cấp năm lại tính là gì?
Lăng Hàn dựng thẳng lên một ngón tay.
Quảng Nguyên lắc đầu nói:
- Ta rõ ràng tư chất của mình. Không sánh được Tàn Dạ, c*̃ng không sánh được Vũ Đồng tiểu thư, nhiều nhất chỉ bằng Vô Cửu. Muốn vượt qua phàm tục, khó! Coi như có Hàn thiếu cung cấp đan dược, chí ít c*̃ng phải mười năm.