Tử Tuyết Tiên ác chiến với ba ông lão.
Lăng Hàn vô cùng khiếp sợ, Tử Tuyết Tiên không hổ là tuyệt đại thiên tài, tuy lấy một địch ba, nhưng nàng lại chiếm thượng phong!
Đây thực sự là muốn cho người ôm đầu kinh ngạc thốt lên, Phá Hư Cảnh đối mặt ba Thần linh, lại có thể chiếm thượng phong? Nhưng sự thực chính là như thế, ai bảo nơi này là Hằng Thiên Đại Lục, áp chế tu vi của Thần linh, mà cùng cảnh giới chiến đấu... năng lực vượt cấp khiêu chiến của thiên tài liền có thể biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Có điều, Thần linh chung quy là Thần linh, sức mạnh bị áp chế, nhưng lực lượng lại vô cùng, chỉ cần kéo dài thời gian, như vậy Tử Tuyết Tiên sẽ kiệt sức, bị bọn họ bắt.
Ba ông lão c*̃ng nghĩ như vậy, bọn họ không ngừng tiêu hao sức mạnh của Tử Tuyết Tiên, không nhanh không vội.
Tử Tuyết Tiên quát liên tục, xì xì xì, Lôi Đình Chiến Giáp trên người phát ra điện quang trắng lóa, hóa thành từng Lôi Long, nhào cắn về phía ba ông lão.
Này hiển nhiên là một đại chiêu, nhất thời làm cho ba ông lão luống cuống tay chân, phí lực rất lớn mới tiêu diệt được những Lôi Long kia, Tử Tuyết Tiên nhân cơ hội thoát ly chiến đoàn, chỉ là không lâu lắm nàng lại bị đuổi theo, tiếp tục triển khai ác chiến.
Lăng Hàn giật mình, hóa ra Lôi Đình Chiến Giáp là Linh khí cấp mười, bằng không làm sao có khả năng tạo thành phiền phức cho ba Thần linh? Thực lực của bọn họ bị áp chế, nhưng sức chiến đấu vẫn là Phá Hư Cảnh, Thiên Nhân Cảnh đi tới ba quyền hai cước liền bị đánh nổ.
Lúc trước Tử Tuyết Tiên ở trong bảy đại Thiên Nhân Cảnh chỉ có thể xếp hạng thứ tư, đây là nàng cố ý giấu dốt, hay là đám người Kiếm Đế c*̃ng có Linh khí cấp mười, có thể áp chế Lôi Đình Chiến Giáp?
Lăng Hàn thở dài, lúc trước hắn một lòng đan đạo, căn bản không để võ đạo ở trong lòng, chỉ nghĩ trở thành Phá Hư Cảnh, thì có thể mở ra cánh cửa Thần giới, trấn áp "tặc nhân" Thiên Phượng Thần Nữ, hồn nhiên không biết hắn và sáu người kia chênh lệch đến mức nào.