Kiếm Đế? Thiên Phượng Thần Nữ? Lạc Nhật Đao Hoàng?
Lăng Hàn kiên trì xem, hiện tại Tử Tuyết Tiên đang mặc Lôi Đình Chiến Giáp, hơn nữa còn hoàn hảo vô khuyết, có từng ánh chớp trắng lóa lấp lóe, tôn nàng như một vị Nữ Chiến Thần anh dũng.
Lăng Hàn kinh ngạc phát hiện, hai lỗ tai của Tử Tuyết Tiên rất dài, như tai thỏ dựng đứng lên, hai mắt toả ra hào quang màu trắng, như hai điện cầu!
Tuy hắn chỉ gặp Tử Tuyết Tiên mấy lần, nhưng hắn nhớ rõ, dung mạo của Tử Tuyết Tiên không khác người thường, nào giống hiện tại, lỗ tai dài nhọn, hai mắt như điện! Kỳ quái, vì sao hắn lại nhận định nữ tử này chính là Tử Tuyết Tiên chứ?
Thứ nhất hẳn là tóc, nhân loại tóc tím, Lăng Hàn chỉ biết nàng. Thứ hai là dung mạo, dù hiện tại hai mắt của nàng như điện, nhưng dung mạo vẫn là Tử Tuyết Tiên kia. Thứ ba là Lôi Đình Chiến Giáp, đây là chiêu bài của nàng.
Lăng Hàn không thể không thừa nhận, mặc dù dáng dấp kia có chút quái lạ, nhưng lại có một loại vẻ đẹp khác, chí ít không phải Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền có khả năng sánh ngang.
- Bọn họ sắp đuổi tới!
Tử Tuyết Tiên đột nhiên nói, cái này tự nhiên không phải nói với Lăng Hàn, mà là nàng mở ra Ký Ức Tinh Thạch, đang ghi lại.
- Ta có thể cảm ứng được khí tức của bọn họ.
Quả nhiên, xa xa xuất hiện ba bóng người, tốc độ cực nhanh. Bọn họ nhìn như đi thong dong từng bước, nhưng một bước trăm dặm, thật giống như Súc Địa Thành Thốn.
Tốc độ của Tử Tuyết Tiên không chậm, nhưng tốc độ của ba người kia càng nhanh hơn, chỉ một lát liền rút ngắn khoảng cách giữa song phương xuống nửa dặm.
- Tử Tuyết Tiên, ngươi là thiên tài tộc ta, vì sao ăn cây táo rào cây sung? Nhân tộc diệt hay không, có liên quan gì tới ngươi?
Trong ba truy binh, một lão giả ở giữa nói, mái đầu của hắn bạc trắng, hai mắt toả ra bạch quang như điện cầu.
Không giống chính là, trên trán của hắn có một hoa văn màu tím, giống nhân tạo, lại giống như thiên nhiên hình thành. Không chỉ hắn, hai ông lão khác c*̃ng có hoa văn như vậy, đều ở trên trán.