Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói:
- Ngươi hoài nghi Nông Thanh Duyệt không phải chết bình thường?
- Thiên phú võ đạo của nàng thậm chí vượt qua ta và Đoạn Chính Chí, làm sao có khả năng bệnh chết?
Quảng Nguyên lập tức lắc đầu.
- Hiện tại ta là Linh Hải tầng chín, Đoạn Chính Chí đã bước vào Thần Thai, vậy ba năm trước Thanh Duyệt làm sao c*̃ng phải là Linh Hải Cảnh. Võ giả Linh Hải Cảnh, sao có khả năng nhiễm bệnh mà chết chứ?
Xác thực, võ giả bước vào Tụ Nguyên Cảnh liền rất ít sinh bệnh, có nguyên lực hộ thể, tật xấu phổ thông căn bản nhiễm không tới thân. Trừ khi là trúng độc, hoặc bị những võ giả khác đả thương, bằng không tuyệt đối có thể không bệnh sống đến khi tuổi thọ tiêu hao hết.
- Đã có hoài nghi, sao không đi tìm hiểu ngọn ngành?
Lăng Hàn nói.
- Ta sợ thấy vật nhớ người, rất nhiều cảm tình đã đè xuống lại nhô ra.
Quảng Nguyên lắc đầu nói.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
- Hiện tại dáng dấp của ngươi tốt lắm sao? Đoạn Chính Chí kia ở đâu?
- Hừm, hắn từ bảy năm trước liền định cư ở đây, phát triển cũng không tệ lắm, Đoạn phủ cũng coi như là một thế lực không nhỏ của Hải Phong Thành, chiêu nạp rất nhiều cao thủ Linh Hải Cảnh.
Quảng Nguyên nói.
Cái này cũng là một trong những nguyên nhân hắn không đi Đoạn phủ, bởi vì bái phỏng người ta căn bản không tiếp, mật thám, trong Đoạn phủ có nhiều cao thủ như vậy, hắn cũng bị ép hiện hình, ở trước mặt tình địch ngày xưa sẽ mất mặt thế nào?
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
- Không có chuyện gì, tối hôm nay chúng ta đi xem, chấm dứt một đoạn khúc mắc của ngươi.
Quảng Nguyên nghĩ tới nghĩ lui, thở dài, nhưng không phản đối.
Hắn xác thực rất muốn biết Nông Thanh Duyệt chết như thế nào, nếu không trong lòng hắn rất day dứt, mấy ngày nay để hắn ăn không ngon, không ngủ yên, thậm chí võ đạo sắp xuất hiện lui bước.
Nhìn tất cả mọi người một vòng, Lăng Hàn tiến vào Hắc Tháp.