Lăng Hàn đặt mông ngồi xuống, trong lồng ngực còn ôm Hổ Nữu, tiểu nha đầu làm nũng, dính vào trên người hắn căn bản không chịu xuống, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền phân ngồi ở hai bên, bốn người vừa vặn chiếm bốn góc bàn.
- Nhạc sư huynh, xem ra sau này ngươi phải đổi giọng rồi.
Lăng Hàn cười nói.
Nhạc Khai Vũ muốn phát điên, quay đầu nhìn Lý Tư Thiền nói:
- Có phải tên này đồng ý các ngươi chỗ tốt gì, mới để cho các ngươi tới đây không? Ta nói cho các ngươi biết, tên này là một tên lừa gạt, vừa nghèo vừa xấu!
Vì bảo vệ mặt mũi sư huynh của mình, hắn cũng không kịp nghĩ nhiều, bắt đầu tổn hại Lăng Hàn.
Lý Tư Thiền lấy xuống khăn che mặt, nhất thời, dung nhan tinh xảo hiện ra, như một tiên nữ, khiến người ta nhìn liền vui tai vui mắt. nàng cười nhạt nói:
- Để Nhạc sư huynh thất vọng rồi, ta là cam tâm tình nguyện.
Lưu Vũ Đồng c*̃ng không cam lòng yếu thế, tương tự gỡ khăn che mặt xuống nói:
- Ta cũng vậy.
Các nàng mang khăn che mặt, chỉ là không muốn bởi vì khuôn mặt đẹp rước lấy phiền phức, nhưng hiện tại Lăng Hàn trở về, các nàng tự nhiên không sợ.
Nhạc Khai Vũ không khỏi há to miệng, hắn sớm đoán được hai nữ đều là đại mỹ nhân, nhưng vẫn không nghĩ tới sẽ đẹp đến mức độ như vậy, hoàn toàn không thua kém Ngạo Tử Đài. Cũng may hắn không phải người thấy mỹ nữ liền bất động, rất nhanh liền tỉnh táo lại, nhìn Lăng Hàn giơ ngón tay cái nói:
- Ngươi ngưu, ta phục!
- Hì hì, ngươi không nên trêu đùa Nhạc sư huynh nữa.
Lưu Vũ Đồng nhìn Lăng Hàn nói.
Nhạc Khai Vũ ngẩn ngơ, lập tức tỉnh ngộ lại nói:
- Hóa ra các nàng chính là bằng hữu của ngươi.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
- Nhạc sư huynh rốt cục thông minh rồi!
- Mẹ kiếp, ta nói mị lực của ngươi làm sao có khả năng lớn như vậy, mới gặp một lần liền lừa gạt hai đại mỹ nữ, hóa ra đã sớm nhận thức!
Nhạc Khai Vũ lắc đầu liên tục, nhưng c*̃ng thở phào nhẹ nhõm.