Lăng Hàn tìm tới vị trí khách sạn của đám người Lưu Vũ Đồng, vừa vặn, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đang mang theo Hổ Nữu từ trên lầu đi xuống, nhìn dáng dấp là dự định ăn chút gì đó, thời gian cũng sắp đến giữa trưa, có thể ăn cơm rồi.
- Oa, hai đại mỹ nữ!
Nhạc Khai Vũ lập tức huýt sáo.
Lăng Hàn lườm một cái nói:
- Trên mặt người ta che lụa trắng, ngươi cũng biết các nàng là mỹ nữ?
- Khà khà, tin tưởng ánh mắt của ta đi, ta nói mỹ nữ, thì nhất định là mỹ nữ!
Nhạc Khai Vũ vỗ vai của Lăng Hàn, cười nói.
- Ngươi chờ ở đây, để Vũ ca chỉ cho ngươi làm sao tán gái.
Vẻ mặt của Lăng Hàn quái lạ nói:
- Ngươi muốn đi tán hai người bọn họ?
- Một không chê ít, hai không chê nhiều, ngươi học một chút… ai, dung mạo của ngươi đen như thế, tuy không xấu, nhưng cách anh tuấn kém quá nhiều, bản lĩnh của Vũ ca ngươi học không được rồi.
Nhạc Khai Vũ lắc lắc đầu.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
- Ngươi nói như vậy, không sợ tổn thương tâm linh yếu đuối của ta sao?
- Làm người quan trọng nhất chính là phải đối mặt hiện thực, dáng dấp của ngươi xác thực quá tệ, cùng Vũ ca ta anh tuấn tiêu sái kém quá nhiều. Được rồi, không nói với ngươi nữa, trước tiên xem thực lực tán gái của Vũ ca đi.
Nhạc Khai Vũ nhanh chân đi về phía ba nữ Lưu Vũ Đồng.
Nhưng chỉ một hồi, hắn liền trở về, dáng dấp xơ xác bơ phờ.
- Làm sao, nếm mùi thất bại rồi?
Lăng Hàn nhìn lướt qua, chỉ thấy Hổ Nữu còn nhìn Nhạc Khai Vũ giương nanh múa vuốt, nhưng nhìn thấy ánh mắt của hắn, thì tiểu nha đầu không khỏi nghiêng cổ, nhìn chăm chú.
Trực giác của nha đầu này có chút đáng sợ, sau khi hắn dịch dung, ngay cả Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền cũng không nhìn ra một chút khác thường, nhưng tựa hồ Hổ Nữu phát hiện hắn dị dạng, chỉ là vẫn chưa có khẳng định mà thôi.