Chỉ một lát, thì có rất nhiều người chạy tới, dồn dập tràn vào sân.
- Tử Đài sư muội, ngươi làm sao?
- Là ai bất lịch sự với ngươi, nói cho ta, ta muốn xé nát hắn!
- Ngay cả Tử Đài sư muội cũng dám đánh chủ ý, thực sự là sống thiếu kiên nhẫn!
Mọi người dồn dập nói, có thể ở lại nơi này, chí ít cũng là Linh Hải Cảnh, thậm chí có đệ tử ba mươi, bốn mươi tuổi đã bước vào Thần Thai Cảnh. Trong những người này, tương lai có thể sẽ đi ra mấy cường giả Sinh Hoa Cảnh, thậm chí Linh Anh Cảnh.
Nhân khí của Ngạo Tử Đài quả nhiên rất cao, nghe nàng gọi, lại có nhiều người chạy tới như thế, có mấy người thậm chí còn đang bế quan, nhưng vẫn liều mạng đi ra.
Mỹ nữ từ trước đến giờ là tài nguyên quý hiếm, mà mỹ nữ có tu vi cao lại càng hiếm, huống hồ Ngạo Tử Đài cũng không phải mỹ lệ bình thường.
Ngạo Tử Đài tuyệt đối là một cao thủ diễn kịch, vẻ mặt ngạo nhiên, lạnh lùng, vô tình trước đó đã không còn, nàng ngã ngồi trên đất, khuôn mặt đều là nước mắt, khóc ròng nói:
- Bọn họ muốn bất lịch sự với ta, muốn c**ng b** ta! Ô ô ô, ta không muốn sống nữa!
Oanh, lửa giận của tất cả mọi người nhen lửa, đều trợn mắt nhìn Lăng Hàn và Nhạc Khai Vũ, hận không thể ăn tươi nuốt sống hai người.
Nhưng dù sao c*̃ng không phải tất cả mọi người đều bị sắc đẹp làm choáng váng đầu óc, có người nói:
- Không có khả năng lắm đi, ở nơi này sao?
Nơi này là trọng địa của Đông Nguyệt Tông, phát sinh một chút xíu gió thổi cỏ lay cũng sẽ rước lấy cao thủ của tông môn tới.
- Làm sao không thể, lẽ nào ngươi đang hoài nghi Tử Đài sư muội, hay là hoài nghi mị lực của nàng?
Nhưng chất vấn như vậy ngay lập tức bị nhấn chìm.
- Có thể, chính vì hai người này nghĩ như vậy, mới sẽ gan to bằng trời!
- Giết bọn họ!
Rất nhiều người đều đỏ mắt.
- Khặc!
Nhạc Khai Vũ đứng lên nói.
- Các vị sư huynh sư đệ, các ngươi c*̃ng quá võ đoán đi, chỉ bằng lời nàng nói liền không quản sự thực sao?