Nhạc Khai Vũ rất nhiệt tình, đã sớm chuẩn bị tiệc rượu ở trong biệt viện của mình, vừa thấy Lăng Hàn liền nói:
- Hàn sư đệ, nhanh, mời mời mời, ngày hôm nay không say không về!
Lăng Hàn cười ha ha:
- Ta say rồi, nhận không ra đường về thì làm sao bây giờ?
- Vậy thì ở lại thôi!
Nhạc Khai Vũ không chút do dự nói.
- Nhạc huynh ở chỗ này, sách chà chà!
Lăng Hàn tựa hồ rất ước ao, đây không phải Khởi Kiếm Phong, mà là Trú Đình Phong, ở trong bảy ngọn núi linh khí sung túc nhất có thể xếp số một số hai.
Cái này tự nhiên chỉ có đời sau thiên phú như Nhạc Khai Vũ, Ngạo gia thất tử mới có tư cách ở lại, mà cường giả Thần Thai, Sinh Hoa, Linh Anh Cảnh thì ở Bạch Vân Phong, nơi linh khí dồi dào nhất.
- Lấy thiên phú của Hàn sư đệ, muốn thu được một toà biệt viện ở Trú Đình Phong, đó là chuyện dễ dàng.
Nhạc Khai Vũ vỗ vai của Lăng Hàn.
- Đến đến đến, uống rượu! Uống rượu!
Tiểu viện của Nhạc Khai Vũ rất u tĩnh, ngoại trừ có một tên thư đồng, thì không có người khác, c*̃ng nói rõ Nhạc Khai Vũ một lòng võ đạo, không hề có ý nghĩ khác.
Từ điểm đó mà nói, Ngạo Phong đúng là thiên tài, luôn ướt hoa nhiễm thảo, nhưng tu vi có thể bay thẳng tới Thần Thai Cảnh, bây giờ một chân bước vào Sinh Hoa Cảnh, thực khiến người ta thán phục.
Lăng Hàn có ý định hỏi vòng vèo tin tức của mẫu thân, nên bắt đầu cụng rượu với Nhạc Khai Vũ, chuốc say đối phương, khi ấy muốn hỏi cái gì liền hỏi cái đó.
- Đến, ta một chén ngươi một chén, ai không uống hết là vương bát đản!
Lăng Hàn nâng chén nói.
- Ngươi một chén, ta hai chén!
Nhạc Khai Vũ rất dũng cảm nói. Nhưng không bao lâu, hắn đã bó tay toàn tập, thân thể loạng choà loạng choạng, say chuếnh choáng, căn bản không cần Lăng Hàn mời rượu, cũng tự mình chuốc cho mình.