Lăng Hàn đứng ở một bên, mắt phải của hắn hơi đau, đây là vì tu vi của hắn còn chưa đủ, chỉ sử dụng Chân Thị Chi Nhãn một lúc liền để hắn không khỏe. Hắn lập tức vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, rất nhanh mắt phải đã khôi phục bình thường.
Dù sao c*̃ng chỉ dùng một lúc, nhưng nếu sử dụng thời gian dài, vậy tuyệt đối không thể khôi phục nhanh như thế.
Ngạo Kiên Thành không còn mặt mũi ở đây nữa, ngược lại mười vị trí đầu đã mất, nên xoay người rời đi, bằng không không phải bị người xem là chuyện cười sao?
Người người đều dùng ánh mắt khiếp sợ nhìn Lăng Hàn, tên này thật là một tiếng hót lên làm kinh người a, Ngạo gia thất tử trong thế hệ trẻ tuổi có thể coi là thiên kiêu tuyệt đối, trên bọn hắn quả thật có Thần Thai Cảnh, nhưng người nào đều đã qua ba mươi tuổi.
Võ đạo giới lấy ba mươi tuổi phân chia, dưới là thanh niên, trên là tráng niên, đương nhiên sau khi bước vào Sinh Hoa Cảnh, tuổi thọ của võ giả tăng nhiều, giới hạn thanh niên sẽ phải phân chia lần nữa.
Có thể tưởng tượng, hôm nay sau khi khảo hạch, toàn bộ Đông Nguyệt Tông sẽ náo động, mấy lão quái vật lâu ngày không ra cũng có thể hiện thân, cướp thu gia hỏa thiên phú trác việt này làm đệ tử thân truyền.
- Hiện tại tiến hành xếp hạng chiến của mười vị trí đầu.
Tên Thần Thai Cảnh kia nói.
- Chỉ còn lại mười người các ngươi, mỗi người đều phải giao chiến với chín người khác một lần, thắng được ba điểm, hòa một điểm, bại không điểm. Mỗi lần chiến đấu nhiều nhất nửa giờ, vượt qua thì lấy hoà xử lý.
- Bắt đầu đi!
Hắn quét nhìn Lăng Hàn một chút, có chút không thích. Nhưng ai bảo thiên phú của Lăng Hàn quá yêu nghiệt, coi như hắn không thích thì đã làm sao, nói không chắc không ra mấy năm, tu vi của đối phương sẽ vượt hắn, để hắn chỉ có thể ngước nhìn.
Võ đạo giới chỉ xem tu vi, chỉ xem thực lực, tuổi tác, tư lịch bày biện cho ai nhìn?
Tất cả mọi người đều cẩn thận chọn đối thủ ra tay trước.