Lăng Hàn chiếm cứ chủ động tuyệt đối, hắn vẫn chưa phát động Chân Thị Chi Nhãn, bằng không nhược điểm của Ngạo Kiên Thành sẽ phóng to vô hạn ở trước mắt hắn, chỉ cần sức chiến đấu của song phương chênh lệch không lớn, thì đây tuyệt đối là trí mạng, để hắn có thể ở trong mấy chiêu liền chiến thắng.
Này dù sao cũng là một môn thần thông.
- Không thể!
Ngạo Kiên Thành giận dữ hét, hiện tại đã tiếp cận toàn lực của hắn, nhưng không thể áp chế Lăng Hàn, trái lại bị đối phương chiếm thượng phong, để hắn làm sao có thể tiếp thu được.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
- Không có gì không thể, đàng hoàng để ta đánh mặt đi!
- Đừng hòng!
Ngạo Kiên Thành rất tự phụ, xếp hạng cuối trong Ngạo gia thất tử, dưới cái nhìn của hắn chỉ là ẩn nhẫn nhất thời, sớm muộn gì cũng có một ngày hắn nhất phi trùng thiên. Hiện tại vẫn chưa cất cánh, liền gặp phải đả kích nghiêm trọng, đánh cho hắn đất trời tối tăm.
Hắn lại đánh không thắng một Linh Hải tầng một!
Điều này làm cho hắn không thể tin tưởng, không thể nào tiếp thu được.
- A!
Hắn gào thét, lấy ra một tờ linh phù, vỗ lên ngực mình một cái, nhất thời, nguyên lực dật động mãnh liệt, lực lượng của hắn tăng lên, trong nháy mắt sức chiến đấu tăng vụt hai tinh.
Điều này để hắn áp chế Lăng Hàn, lấy lại quyền chủ động.
Linh phù hắn dùng tên Tiểu Ma Thiên Phù, có thể tạm thời tăng lên sức mạnh, hiệu quả kéo dài đại khái mười mấy phút. Vì lẽ đó, hắn nhất định phải trong khoảng thời gian này oanh bại Lăng Hàn, bằng không sẽ lãng phí tấm linh phù quý giá này.
- Không phải chứ, Ngạo Lão Thất lại bị bức dùng tới linh phù!
- Thực sự là không thể tin được, tại sao Linh Hải tầng một kia sẽ mạnh như vậy!
- Nghe nói Bắc Hoang có một thiên tài tên Lăng Hàn, ở Dũng Tuyền tầng một thì đánh bại Linh Hải tầng một Phong Viêm, ta vẫn cho rằng cái này không thể nào phát sinh, nhưng nhìn tình huống hiện tại, ta đã có chút tin tưởng.