Trước kia người người đều cảm thấy Lăng Hàn là con gà, nhưng hiện tại, tên này không chỉ đã biến thành mãnh hổ, hơn nữa còn là thần tài, người như vậy... Ai muốn đi chiến?
Đầu tiên, không nhất định đánh thắng được!
Xếp hạng một trăm vị trí đầu này không có quan hệ với thực lực quá nhiều, như Nhạc Khai Vũ, thực lực tuyệt đối trước mười, nhưng ở vòng sát hạch thứ nhất chỉ xếp hơn hai mươi.
Bởi vậy, ngay cả Nhạc Khai Vũ cũng thua ở trong tay Lăng Hàn, ngoại trừ Ngạo gia thất tử, còn ai có thể đối kháng Lăng Hàn?
Thứ hai, dù thắng, này cũng chưa chắc tốt, sẽ bị Lăng Hàn ghi hận, còn có thể làm bằng hữu với hắn sao?
Vì lẽ đó, mỗi người đều muốn tránh Lăng Hàn, ngược lại còn có chín người khác có thể khiêu chiến nha.
Nhưng luôn sẽ có một con ma đen đủi phải đối đầu với Lăng Hàn, hắn ngượng ngùng nở nụ cười nói:
- Tại hạ Tằng Nguyên, bái kiến Hàn sư huynh. Trận chiến này không cần đánh, tại hạ chịu thua.
Thứ nhất hắn xác thực không phải đối thủ của Lăng Hàn, thứ hai thì muốn bán Lăng Hàn một cái nhân tình.
Lăng Hàn chỉ cười nhạt nói:
- Được.
Tằng Nguyên không khỏi im lặng, như thế liền xong? Hắn c*̃ng muốn kết giao bằng hữu với Lăng Hàn a, người này giàu nứt đố đổ vách, ra tay chính là ba bình Quy Linh Đan, quả thực hù chết người.
Ở trong mắt tất cả mọi người, chỉ sợ Lăng Hàn không thể tách rời người ngốc nhiều tiền. Không phải sao? Mới vừa quen liền lấy ra một phần lễ lớn như vậy, đây không phải người ngốc nhiều tiền thì là gì?
Đã như vậy, vì sao không cho hắn mấy bình chứ?
Hắn cực kỳ lúng túng, nhưng chỉ đành trở về, lui vào trong đám người.
Hóa ra tên này không ngốc a! Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều thầm nói.
Sau vòng này, thì chỉ còn một vòng cuối cùng, người thắng chí ít c*̃ng thẳng tiến mười vị trí đầu, có thể nhận được khen thưởng. Nhưng muốn có được thứ nhất vậy khẳng định còn phải trải qua rất nhiều trận chiến.