Thời điểm sát hạch còn chưa bắt đầu, thì có tài chủ thu mua lệnh bài và tiểu đệ khắp nơi. Lăng Hàn cũng bị rất nhiều người "quấy rầy" qua. Nhưng đại bộ phận người còn tốt, bị cự tuyệt liền đi tìm cái khác. Ngược lại người ở đây nhiều lắm.
Bất quá dù sao vẫn có mấy người cho rằng thiên địa nên xoay tròn quanh mình, bị cự tuyệt liền xụ mặt xuống, thậm chí còn uy h**p muốn giết người. Người trẻ tuổi kia chính là một cái trong đó, tên là Triệu Nhật.
Có điều, bởi vì Lăng Hàn dịch dung mấy lần, Triệu Nhật tự nhiên không thể nhận ra Lăng Hàn. Hắn chỉ dùng mũi ngửi, con mắt chăm chú nhìn thịt nướng của Lăng Hàn, lộ ra vẻ mặt thèm nhỏ dãi.
- Triệu ca, cái này thật giống như là thịt yêu thú phẩm chất cực cao nha!
Có tiểu đệ nhìn Triệu Nhật nói.
- Đi lấy tới cho ta.
Triệu Nhật nói. Thịt yêu thú cấp cao là vật đại bổ, đối với võ giả tốt không kém đan dược.
Một tên tiểu đệ lập tức đi tới, nhìn Lăng Hàn quát:
- Tiểu tử thúi, giao lệnh bài ra đây, ngươi có thể cút!
Lăng Hàn hơi nhướng mày nói:
- Nếu không muốn chết, cút!
- Ha ha, không thấy chúng ta có nhiều người như vậy sao?
Tiểu đệ này cười lạnh nói. Thực lực của đám bọn họ xác thực không yếu. Không chỉ người đông thế mạnh, hơn nữa còn có mấy cao thủ Dũng Tuyền hậu kỳ. Một đường quét ngang, để tự tin của bọn họ bạo tăng.
- Nhanh lên, bản thiếu đói bụng!
Triệu Nhật ở phía sau thúc giục.
- Hừ, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.
Tiểu đệ này đá tới Lăng Hàn, dùng sức rất mạnh. Cái này đã không phải sự tình đá văng Lăng Hàn, mà là muốn đá nát đầu hắn.
Sát hạch này không cấm giết chóc, tựa hồ c*̃ng phóng thích hung tính của rất nhiều người.
Ánh mắt của Lăng Hàn phát lạnh. Chỉ tay xẹt qua, kiếm khí bỗng dưng mà sinh. Phốc, máu tươi tung toé, một chân của người kia bị cắt đứt, ở trên bầu trời múa một đường vòng cung, đùng… Mới rơi xuống trước người của Triệu Nhật!