Lăng Hàn rất yêu nghiệt, nhưng tu vi Dũng Tuyền tầng chín chung quy chỉ có thể miễn cưỡng ngang hàng. Sức chiến đấu của hắn có thể sánh ngang Linh Hải cửu tinh, nhưng gặp gỡ thanh niên mặc áo tím mười tinh, chung quy vẫn là yếu đi một bậc.
Không qua mấy chiêu, hắn liền rơi vào hạ phong, chỉ còn dư lại thủ thế.
Nhưng cái này vẫn khiến Ngạo Kiên Thành và thanh niên mặc áo tím cả kinh đến trợn mắt ngoác mồm.
Lúc nào Dũng Tuyền tầng một c*̃ng có thể mạnh như vậy?
Trong mắt Ngạo Kiên Thành b*n r* sát khí. Yêu nghiệt như vậy nếu như tu vi tăng lên tới Linh Hải tầng chín, chẳng phải là một tay liền có thể thuấn sát hắn? Không được, thiên tài như vậy nhất định phải mau chóng diệt trừ.
Hắn thích khiêu chiến thiên tài. Đó là bởi vì cảm giác nghiền ép thiên tài rất thoải mái. Nhưng đổi lại là hắn bị nghiền ép, vậy tuyệt đối không phải hắn theo đuổi!
Thanh niên mặc áo tím quát liên tục, một chiêu tàn nhẫn hơn một chiêu. Nhưng Lăng Hàn chỉ kém hắn một tinh, há là hắn thêm lực liền có thể bắt? Lại nói, Lăng Hàn còn có rất nhiều lá bài tẩy chưa vạch trần.
Nếu như có thể, Lăng Hàn rất muốn làm thịt Ngạo Kiên Thành. Đây là nhi tử mà Ngạo Phong yêu tha thiết, giết hắn nhất định sẽ để Ngạo Phong đau lòng một trận. Có điều, Lăng Hàn cảm ứng được, có một luồng thần niệm vẫn đi theo ở trên người Ngạo Kiên Thành.
Tên cường giả kia của Đông Nguyệt Tông, vẫn thời khắc nhìn Ngạo Kiên Thành chăm chú. Một khi Lăng Hàn lấy Ma Sinh Kiếm ra, tất nhiên sẽ dẫn hắn lại đây.
Lăng Hàn lắc đầu, hắn chỉ có thể dùng thực lực của bản thân đọ sức.
- Coi thường ngươi rồi!
Thanh niên mặc áo tím ngừng tay, nhưng không phải muốn ngừng chiến. Hắn trở tay rút kiếm, hàn quang như thu thủy. Đây là một Linh khí, trên thân kiếm có từng đạo mạch văn, tổng cộng chín cái.
- Thức tỉnh!
Hắn khẽ quát một tiếng, ong ong ong… Mạch văn trên thân kiếm kích hoạt, phát sáng. Nhưng chỉ thắp sáng tám cái, cái mạch văn thứ chín còn không thể kích hoạt.