Nói thật, Đồ Tân Lương kia chỉ là Dũng Tuyền tầng bảy, thực lực không cao. Nhưng không cao đi nữa cũng là Dũng Tuyền tầng bảy, sức chiến đấu đủ để nghiền ép Dũng Tuyền tầng một mấy chục lần. Nhưng hắn lại bị một cước đạp nổ, điều này bảo người ta làm sao tiếp thu?
- Cái này tên Phong Thần Thối.
Lăng Hàn lung tung nói một cái tên. Hắn không xuất kiếm, cũng không dùng quyền, chưởng, chỉ là không muốn để bọn người Thích Vĩnh Dạ hoài nghi thân phận của mình. Nhưng trên đời có mấy Dũng Tuyền tầng một như vậy? Làm người ta muốn không nghi ngờ cũng không được. Con mắt của đám người Thích Vĩnh Dạ sáng lên.
- Muốn chết!
Triển Nguyên giận dữ quát lên.
- Cùng tiến lên cho ta, làm thịt hắn! Làm thịt hắn!
Lần này vốn nên là bọn họ săn bắn, nhưng lại bị người diệt một đồng bạn, hắn há có thể không giận dữ.
Năm người còn lại đồng thời đánh tới. Tu vi của bọn họ cao hơn Đồ Tân Lương, hơn nữa năm đánh một, coi như không thể giết Lăng Hàn, nhưng muốn đánh hoà hẳn không có vấn đề.
Nhưng bọn họ đối mặt chính là Lăng Hàn nha!
- Phong Thần Thối!
Thân hình của Lăng Hàn bắn lên, đùng đùng đùng… Liên tục ra chân.
Võ đạo là một pháp thông, vạn pháp thông. Hắn ở Kiếm đạo đã tu ra bảy đạo kiếm khí, bởi vậy trong lúc búng chân cũng có một đạo kình khí bắn nhanh, hóa thành một thanh lợi kiếm, quét tới năm người kia.
Giơ tay nhấc chân đều là kiếm.
Hiện tại sức chiến đấu của hắn đủ để g**t ch*t Linh Hải tầng năm phổ thông, há là năm người này có thể ngang hàng? Đùng, hắn đá một cước vào g*** h** ch*n của một người trong đó. Kình khí bắn phá, hóa thành một thanh lợi kiếm, đã chém người kia thành hai nửa!
Ào ào ào, ruột, tim, óc… loạn tung, hình ảnh cực kỳ tàn nhẫn.
Cái này ngay cả Lăng Hàn cũng không nghĩ tới. Một cước của hắn lại đánh ra kiếm khí, hình thành hiệu quả như vậy. Nhưng điều này cũng nói rõ, hắn ở Kiếm đạo đã có chút thành tựu, mới có thể lấy thân hóa kiếm, khắp nơi đều là kiếm.