Ánh kiếm đầy trời!
Đây là một đại chiêu, uy lực vượt xa cảnh giới của Lăng Hàn, ngay cả Vương tộc như Cửu Nhãn Yêu Lang cũng không dám bất cẩn. Da lông toàn thân nó dựng lên, chín con mắt đồng thời b*n r* một tia điện, lại dung hợp với nhau, hình thành một đạo hồ quang thô to, đánh về phía Lăng Hàn.
Bắt giặc trước phải bắt vua. Chỉ cần giết Lăng Hàn, như vậy uy lực của chiêu này tự nhiên không đánh mà tan.
Một chiêu này, tương tự là đại chiêu của Cửu Nhãn Yêu Lang.
Xèo xèo xèo…
Ánh kiếm không ngừng dương động, nghênh về phía tia điện, đùng đùng đùng… Ánh kiếm bay lên một đạo liền dập tắt một đạo. Nhưng cùng lúc đó, tia hồ quang điện cũng cấp tốc thu nhỏ lại.
Phải biết mỗi ánh kiếm đều tương đương với một đòn toàn lực của Lăng Hàn. Tuy không đủ hóa giải một đòn toàn lực của Cửu Nhãn Yêu Lang, nhưng không chịu nổi số lượng nhiều a! Từng thanh từng thanh đánh tới, để tia điện không ngừng thu nhỏ, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Lúc này, ánh kiếm chỉ còn dư lại ba trăm thanh.
Ầm!
Cửu Nhãn Yêu Lang đã đánh ra đại chiêu, sao có thể lập tức đánh tiếp? Nó chỉ có thể dùng hai chân trước bảo hộ ở trước mặt. Ba trăm ánh kiếm đã đánh tới, nhất thời kích ra từng đạo hào quang làm người mù mắt.
Đùng, Lăng Hàn đặt mông ngồi trên mặt đất. Chiêu kiếm vừa nãy hắn đã toàn lực ứng phó, tiêu hao hết sạch nguyên lực trong cơ thể. Nếu không thể g**t ch*t Cửu Nhãn Yêu Lang, vậy hắn chỉ có phần trốn vào trong Hắc Tháp, chờ nguyên khí khôi phục mới trở lại tìm con yêu thú này báo thù.
Cũng còn tốt, Cửu Nhãn Yêu Lang đã nằm bò trên đất, không ngừng chảy ra máu tươi, ngực hơi phập phồng, chứng minh nó còn sống.
Trâu bò! Đón đỡ một kích Huyền Diệu Tam Thiên, lại chỉ trọng thương.
Lăng Hàn cảm khái. Nhưng đối với Thiên Kiếm Tông lại có kiêng kỵ mãnh liệt. Đây là một thế lực ra sao, vì sao nắm giữ đại chiêu kh*ng b* như thế, quá khiếp người!