- Các ngươi là ai?
Triệu Hoan lập tức quát hỏi.
- Chúng ta là người nào?
Bảy người kia cười ha ha, giơ tay chỉ vào mấy người khác một cái.
- Các ngươi mù sao? Không phải muốn bái vào bản tông sao? Ngay cả tiêu chí của bản tông cũng không nhận ra?
- Các ngươi là đệ tử của Đông Nguyệt Tông!
Tất cả mọi người tỉnh ngộ lại.
- Không phải nói, các ngươi phải đợi đến ngày thứ ba mới có thể gia nhập sát hạch, vì sao hiện tại đã xuất hiện?
Tiễn Vô Dụng hỏi.
- Các ngươi còn quản rất rộng nha!
Một tên đệ tử của Đông Nguyệt Tông từ tốn nói.
- Hừ, cây Hoàng Long Quả này là đồ vật của bản tông. Mấy người chúng ta phụ trách trông coi. Các ngươi lập tức giao ra đây, chúng ta sẽ không tính toán với các ngươi.
- Nói láo!
Bách Lý Đằng Vân trẻ tuổi nóng tính, lập tức nhảy lên.
- Này rõ ràng có yêu thú trông coi, quan hệ gì tới các ngươi? Ta biết rồi, các ngươi nhất định là vừa vặn nhìn thấy, vì lẽ đó cố ý chờ chúng ta hái được linh dược, mới nhảy ra nhặt tiện nghi.
Đùng đùng đùng…
Tên đệ tử của Đông Nguyệt Tông kia vỗ tay, cười nói:
- Ha ha, nói một chút cũng không sai. Nhưng các ngươi biết thì đã sao? Triển Minh ta là Linh Hải tầng một, coi như các ngươi liên thủ c*̃ng không phải đối thủ của ta.
- Triển sư huynh, Hoàng Long Quả quan hệ trọng đại, vẫn là giết bọn họ đi, miễn cho tiết lộ tin tức.
Bên cạnh có một đệ tử đề nghị.
Triển Nguyên suy nghĩ một chút nói:
- c*̃ng đúng. Nếu không chúng ta tham gia sát hạch vào ngày hôm nay, bị người biết cũng không hay.
- Giết, giết toàn bộ!
Triệu Hoan lập tức rút kiếm nói:
- Vô dụng, Tử Diễm, Phong Nguyệt, các ngươi và ta đồng thời đối kháng Linh Hải Cảnh kia. Những người khác chỉ là Dũng Tuyền mà thôi, chúng ta không phải là không có hy vọng thắng.
- Được!
Mọi người dồn dập rút vũ khí ra. Hoàng Long Quả quá trọng yếu, ai cũng không muốn từ bỏ.