Triệu Hoan lắc đầu nói:
- Kia là một con yêu thú Linh Hải Cảnh, chúng ta căn bản không thể đánh được. Ý nghĩ của ta là, chúng ta điều động năm người, phân biệt từ năm phương hướng khác nhau công kích hấp dẫn con yêu thú kia, dùng kế điệu hổ ly sơn.
- Chờ con yêu thú kia vừa đi, những người còn lại lập tức đào cả cây Hoàng Long Quả lên. Mà con yêu thú kia tất nhiên sẽ không truy quá xa, đuổi một lúc sẽ trở về, đến thời điểm đó chúng ta đều có thể toàn thân trở ra.
Chủ ý đúng là không tệ.
Lăng Hàn không quá để bụng Hoàng Long Quả, nhưng nể tình đám người Thích Vĩnh Dạ, nên đồng ý trợ giúp một chút sức lực. Mà hắn không cần Hoàng Long Quả, nhưng có thể cho Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền, Tàn Dạ ăn.
Hổ Nữu c*̃ng ăn qua sợi rễ thần dược. Tuy chỉ một sợi, nhưng biến hóa hết sức kinh người. Hoàng Long Quả là không thể mang tới tác dụng.
Mặt khác, Hoàng Long Quả còn có thể luyện chế Quy Linh Đan. Có thể nện vững chắc cảnh giới của võ giả dưới Linh Hải Cảnh, cái này rất thực dụng.
- Trước tiên đi xem tình huống.
Lăng Hàn cũng không có lập tức quyết định.
- Ừm.
Tất cả mọi người gật đầu.
Bọn họ xuất phát, trên đường Lăng Hàn nói:
- Cây Hoàng Long Quả này ở trong Long Sơn, tại sao không có bị Đông Nguyệt Tông lấy đi?
- Khà khà, chỗ kia quá xa a!
Tất cả mọi người cười nói.
Cũng đúng, mặc dù nói toàn bộ Long Sơn đều là tài sản riêng của Đông Nguyệt Tông, nhưng ngọn núi này quá lớn, địa phương Đông Nguyệt Tông nắm giữ thực tế chỉ là một khu vực nhỏ mà thôi. Trong núi rất nguyên thủy, xưng vương xưng bá vẫn là yêu thú. Có người nói có tồn tại không kém Linh Anh Cảnh, cực kỳ đáng sợ.
Bởi vậy, dù là Đông Nguyệt Tông cũng sẽ lệnh cưỡng chế đệ tử không được vào nơi sâu xa của Long Sơn. Nhưng muốn giàu to, phải đi vào trung tâm. Nơi đó có thể tìm được linh dược cao cấp. Thậm chí còn có trân kim quý hiếm, có thể chế tạo thần binh.
Nguy hiểm luôn tồn tại cùng kỳ ngộ.