Cái lò luyện đan này Lăng Hàn đã từng dùng qua, hiện tại chỉ có ý nghĩa tượng trưng nhưng giá cả vẫn một đường tăng cao. Rất nhanh bước qua mười vạn nguyên tinh. Bất quá ba vị đan đạo bá chủ đều không có dự định từ bỏ, vẫn đang không ngừng tăng giá, thật giống như thề không bỏ qua vậy.
- Ba vị Đan sư thật chân ái với Lăng Hàn đại sư của vạn năm trước a!
Quảng Nguyên cảm khái nói.
- Đúng vậy, đã mười mấy vạn nguyên tinh, giá cả đã tăng biết bao nhiêu lần?
Chu Vô Cửu c*̃ng gật đầu.
Sắc mặt của Lăng Hàn đen lên. Hắn không cần chân ái như vậy nha.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền còn tưởng rằng Lăng Hàn bị Lăng Hàn của vạn năm trước hạ thấp, vì lẽ đó tâm tình không tốt, nên liên tục an ủi. Hổ Nữu thì trực tiếp hơn nhiều, hôn hắn một cái, sau đó cười khanh khách.
Ba người Long Vĩnh Trường đều không có ý thu tay. Giá cả tăng lên hai mươi vạn, sau đó thẳng tiến về ba mươi vạn, khiến người ta không khỏi líu lưỡi. Một là quyết tâm của ba vị bá chủ, hai là Đan sư thật có tiền.
Ba mươi vạn nguyên tinh a, khái niệm này nghĩa là gì!
Dù cho đối với ba vị đan đạo bá chủ mà nói, ba mươi vạn nguyên tinh cũng thương gân động cốt. Dù sao bình thường bọn họ luyện chế chỉ là đan dược Huyền Cấp, mà đan dược Huyền Cấp dùng kim ngân mua bán.
Mà ba vị Đan sư khẳng định còn đang trùng kích Đan sư Địa Cấp trung phẩm. Mỗi lần xung kích thất bại, tiêu hao vật liệu là giá trên trời. Đây nhất định là dùng nguyên tinh mua.
Bởi vậy, ba vị này có thể tích trữ ba mươi vạn nguyên tinh đã rất trâu bò, nhưng phỏng chừng c*̃ng là cực hạn.
Quả nhiên, sau khi lên tới ba mươi vạn, ba vị đan đạo bá chủ đều rất dè chừng. Cuối cùng, giá cả ngắt quãng ở ba mươi ba vạn hai ngàn tám trăm năm mươi ba viên nguyên tinh.
Vì sao lại xuất hiện số lẻ? Là vì ba người Long Vĩnh Trường quá liều mạng, móc ra hết thảy nguyên tinh trên người.