Sau đó, còn có một ông lão xấu xí xuất hiện, tiến vào một phòng khách khác.
Linh Bảo Các làm ăn, quan trọng nhất chính là cân bằng. Bởi vậy hai người kia có thể tiến vào phòng khách tầng năm, nói rõ bọn họ, hoặc là thế lực bọn họ đại biểu chí ít sẽ không yếu hơn Đan sư Địa Cấp hạ phẩm.
Ông lão kia là Sinh Hoa Cảnh!
Lăng Hàn hơi kinh ngạc. Buổi đấu giá hôm nay lại đưa tới một vị cường giả Sinh Hoa Cảnh, thực là không đơn giản.
Không ngừng có người vào sân. Không lâu lắm, hắn nghe được một thanh âm rất có cá tính.
- Trì tiên tử, thực vừa vặn a, lại gặp ngươi. Chúng ta thật có duyên, không bằng ngồi cùng nhau?
- Ha ha, từ hôm qua đến hiện tại, chúng ta tổng cộng xảo ngộ mười bảy lần!
- Hóa ra có tới mười bảy lần? Xem ra chúng ta tuyệt đối là hữu duyên! Trì tiên tử, ngươi xem ngày hôm nay dáng dấp của ta như vậy có phải càng b**n th** không?
- Cút!
Lăng Hàn từ cửa sổ nhìn xuống. Chỉ thấy Cố Phong Hoa truy ở phía sau Trì Hoa Lan, tên b**n th** này đang cười đến mặt nở hoa.
Hai người này c*̃ng lên lầu, nhưng không có đến tầng năm. Hiển nhiên bọn họ còn chưa có tư cách ngồi ở phòng khách nơi này. Còn là lầu hai, lầu ba hay lầu bốn, Lăng Hàn cũng không biết, chỉ có thể phát động Chân Thị Chi Nhãn đi tìm.
Hóa ra, người trẻ tuổi của Bắc Hoang Cửu Quốc nhìn thấy võ giả ngoại lai chính là bọn họ.
Trong bao sương, bọn người Quảng Nguyên cảm giác rất mới mẻ. Bình thường bọn họ không có tư cách tiến vào phòng khách như vậy. Dù cho bốn phía trang trí không quá xa hoa, nhưng bọn họ vẫn loay hoay khắp nơi, đông sờ tây chạm, cảm giác như hai lúa vào thành.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều là nữ nhi, đương nhiên phải chú trọng hình tượng, bởi vậy ngồi rất quy củ. Hổ Nữu thì mặc kệ nhiều như vậy, dính vào trong lồng ngực của Lăng Hàn cười vui vẻ.